Có những điều anh cất rất khẽ trong lòng, phần vì chưa kịp cất tiếng đã có người khác chen qua đó khiến nhịp điệu mất hẳn đi, phần vì tất cả còn lại đều là vết thương khó tránh, mà cất tiếng cũng giống như tháo bỏ lớp băng gạc trên tay mình, đau và vết sẹo không còn liền lại.

Tuy nhiên không cất tiếng không có nghĩa là lãng quên hẳn, câu chữ của anh vẫn nhớ rằng nó được sinh ra không gì hơn truyền tải, và bộ nhớ là để lưu giữ, và bàn tay ngoài việc nắm lấy tay em chạy vội qua những tuyến phố đông người, thì còn để nắm lại những lúc mình không dằn lòng nổi nữa.

Vì những lúc ấy, trong ngực mềm bung tỏa những cơn mưa đầu mùa. Nếu không mạnh mẽ rất dễ khiến cả người khuỵu xuống không rõ lý do, vì em không ở đây và nói rằng tất cả vẫn ổn, nên anh cuối cùng đâu mong gì hơn tự cứu chính mình.

Nên anh cuối cùng đâu mong mỏi việc tự kiềm tỏa chính mình khỏi phần thông tin về em còn sót lại, mà nay mờ đẫm như vừa lướt qua sương đêm năm nào. Anh biết cả hai sẽ đi những chặng đường cách biệt nhau, tan vào lịch sử như đốm bụi mờ không thể thành ngôi sao sáng, trên cao.

Anh biết chúng ta không giống nhau bao giờ, mỗi người rồi sẽ lãng quên tên người kia mà không cần mong mỏi. Tóc xanh có ngày sẽ điểm bạc, tay mềm rồi sẽ nhăn, và ký ức nhường chỗ cho những hiện tại, tương lai. Ký ức nhường chỗ cho những người được chọn, đó không phải là anh trong cuộc đời của em.

Đó không phải là em trong cuộc đời của anh. Có những điều anh cất rất khẽ trong lòng, phần vì nói ra sẽ lãng quên. Mà anh vốn dĩ nhanh quên điều mình vừa nói, vậy thôi giữ lại và ngắm nó tàn lụi như đốm lửa cháy trên cao nguyên một mùa đông thật lạnh. Đốm lửa không tan biến đi, nhưng ẩn mình vào than và hóa thành hơi ấm.

Nỗi nhớ về em trong anh không mất hẳn đi, nó thở hơi thật khẽ mỗi khi anh thấy cô đơn, và đánh tiếng rằng cậu luôn có một người bầu bạn. Dù cô ấy đã đi rất xa rồi, sẽ luôn có một cô ấy những năm tháng còn trẻ ở lại trong hoài niệm.

Một cô ấy luôn hiểu và thông cảm cho điều cậu làm, một cô ấy ủng hộ cậu vô điều kiện, một cô ấy đã hết lòng trao gửi, một cô ấy lặng lẽ không nói trước khi từ biệt, chỉ lặng lẽ ôm.

Nỗi nhớ cất tiếng, rồi nỗi nhớ tan biến, chỉ anh ôm chặt hối hận trong lòng.

Chúng mình từng có tuổi trẻ, mà rồi vẫn thua tháng năm.

Minh Tuấn