Mùa đông vẽ lên cành lá vài tia nắng bạc màu và những thanh âm vui tai của cơn mưa chiều muộn. Hôm nay giữa guồng quay phố xá tôi chợt nhận ra rằng dường như trong tâm trí này có tồn tại một bản thể khác, một bản thể trầm lắng đi nhiều so với con một người đầy mơ mộng.

Tôi chưa từng nhìn thấy bóng hình ấy cho đến khi trái tim vướng phải những câu chuyện phiền lòng. Với cuộc sống này, thứ tôi cần nhiều hơn cả là sự kiên nhẫn, cần thế giới này kiên nhẫn với bản thân tôi, cần chính tôi kiên nhẫn với thế giới.

Xung quanh, người khác cho rằng tôi là một kẻ lập dị.

Lập dị bởi cách tôi vụng về tìm hiểu về cảm xúc của chính mình, bởi việc tôi luôn tự ôm lấy bản thân sau một ngày dài mỏi mệt, bởi cách tôi luôn ỉm im với thế giới xung quanh, bởi sự dại khờ của tôi trong tình cảm đôi lứa.

Nhưng cái con người được kẻ đời dựng nên một cách ngây ngô đó nào có phải là tôi, nào có phải là cái bản thể mà tôi luôn mỏi mắt kiếm tìm cho chính mình.

Chẳng ai biết rằng đã rất nhiều lần tôi mang cả trái tim nhiệt huyết với một khát khao hòa nhập.

Tôi muốn chìm đắm trong tình yêu, muốn vẽ nên một bức tranh đầy sắc màu hạnh phúc, muốn oà lên mà ngạc nhiên rằng hoá ra thế gian xung quanh vẫn đẹp đẽ đến nhường ấy.

Đôi lần tôi thấy mình còn kém cỏi rất nhiều so với ngoài kia. Tôi thấy mình chẳng là ai trong thế gian rộng lớn này và tự ti khiến tôi khép lại những khao khát.

Không phải tôi chưa từng mong muốn được chuyện trò cùng những người xa lạ nhưng rồi sau mỗi lần loay hoay giữa cuộc đời, nơi mà tôi còn chẳng biết gọi tên những xúc cảm của mình, vài mơ ước bé nhỏ dần rơi vào lãng quên.

Cuộc đời xoay vần, tôi không biết ngày mai rồi sẽ mất đi những ai, vắng bóng những thứ gì quan trọng. Tôi muốn vạn vật tôi thương quý đều nằm gọn ở thế giới trước mắt dẫu nơi ấy khi nào cũng quạnh hiu và đơn độc.

Cuộc đời hối hả, vẫn mong thế gian có thể dành cho tôi đôi chút kiên nhẫn, đôi chút hiểu thấu. Giữa phố phường tấp nập vẫn mong một ngày mai tươi đẹp có ai đó đến bên cùng tôi trò chuyện, giúp tôi rộng mở cõi lòng, gọi tên vài xúc cảm mà chưa khi nào tôi hay biết.

Trong tim tôi luôn tồn tại một bản thể khác, trầm lắng hơi tôi, ít mộng mơ huyễn hoặc nhưng con người ấy khi nào cũng khát cầu yêu thương. 

Kim Thoa