Những ánh đèn vàng loe loét mang chút gì đó ấm áp, một chút gì đó mơ hồ hắt lên gương mặt từng người, từng người một trong phim mang lại một thứ cảm giác giống như của Vương Gia Vệ của thế kỉ trước.

Nhưng không giống với cái nỗi buồn đầy ám ảnh và day dứt khiến người ta nghẹt thở của những bộ phim kinh điển kia, More Than Blue là một khúc bi ca thanh thản. Bởi đến cuối cùng, cả K, Cream hay tất cả những nhân vật trong cuốn phim ấy đều đã mãn nguyện với lựa chọn của mình.

Chỉ cần em hạnh phúc - More than blue
Ảnh bìa phim More than Blue (2018)

Người ta đã không còn xa lạ gì với câu chuyện về những người bỗng nhiên một ngày phải ra đi bởi bạo bệnh, để lại đằng sau là nước mắt và sụ tiếc nuối cho một mối tình đẹp trên màn hình suốt rất nhiều năm qua.

Thế nhưng, bi thương không phải là điều mà nhà làm phim More Than Blue muốn mang đến với khán giả. Hai ngôi mộ ở đoạn kết của bộ phim dường như đã được an bài ngay từ đầu là sẽ đặt cạnh nhau từ rất nhiều năm về trước. Vào cái ngày mà K và Cream 16 tuổi, họ đã tìm thấy nhau giữa cuộc đời nghiệt ngã.

Và họ đã yêu nhau.

More Than Blue không phải là một câu chuyện tình yêu rực rỡ đủ để khiến cho người ta òa khóc nức nở bởi nỗi đau không báo trước và sự nuối tiếc đến khôn cùng khi một trong hai người buộc lòng phải ra đi. Điều mà bộ phim làm được là sự chân thành đến từ những người làm nên nó.

Hình ảnh trong phim đẹp, đủ để đánh thức cảm xúc của khán giả, nhưng lại không duy mỹ đến tuyệt đối để tạo nên khoảng cách đối với người xem. Bối cảnh của bộ phim được khai thác một cách vừa vặn trùng khít với cảm xúc mà nó mang lại và hướng sự tập trung của người xem vào hai nhân vật chính và diễn biến nội tâm phức tạp của họ.

K và Cream do Trần Ý Hàm và Lưu Dĩ Hào thủ vai. Bình dị và gần gũi. Trầm lặng nhưng cũng đầy đớn đau. Lối diễn xuất này tuy không gây ấn tượng mạnh mẽ nhưng lại vô cùng hiệu quả và dễ dàng khiến người xem tìm thấy chính bản thân mình trong đó.

Diễn viên trong More than Blue
Tạo hình của Trần Ý Hàm và Lưu Dĩ Hào trong phim More than Blue (2018)

Chúng ta không cần sinh ra hoàn hảo thì mới xứng đáng được yêu thương. Hai đứa trẻ năm 16 tuổi đó không hề hoàn hảo. Họ mang trong mình rất nhiều khiếm khuyết và tổn thương. Và cũng chính những tổn thương đó đã mang họ đến với nhau. Bằng một cách nào đó. Rất nhiều năm về sau, hai đứa trẻ lớn lên cùng nhau và từng ngày, từng ngày một sưởi ấm cho đối phương bằng những yêu thương không thành lời.

Có lẽ cả K và Cream, và cả chúng ta nữa đều cảm nhận được thứ tình cảm câm lặng đó. Thứ tình cảm chẳng hề chói chang như mặt trời ngày hạ. K và Cream yêu nhau bằng thứ ánh sáng của ánh đèn neon hắt hiu của thành phố về đêm, soi sáng những khoảng tối tăm và lạnh lẽo nhất trong lòng mỗi người.

Nếu không có biến cố xảy ra, có lẽ họ sẽ tiếp tục im lặng.

K và Cream trong More than Blue
K và Cream là một chuyện tình đẹp nhưng đã không thể có cho mình cái kết hạnh phúc

“Không phải là người tình, tớ sẽ là chiếc chăn bông, hay cuốn sổ ghi chú để có thể mãi mãi bên cậu vào kiếp sau”

Khi nói vậy, K hẳn đã dự cảm được sự chia ly đang đến rất gần. Phải, không có mối quan hệ nào là mãi mãi, kể cả tình yêu. Tình cảm mà K dành cho Cream lớn lao hơn vậy, nó vượt ra khỏi những vụn vặt, tầm thường của quy luật tình cảm. Nó còn cao cả hơn cả sự hy sinh. K không cần thứ tình yêu mà mỗi ngày nhân loại đều tái tạo. Điều anh cần là bên cạnh người mình thương cả đời.

Và phải chăng vì K quá cao thượng, nên nửa đầu phim ta chỉ thấy một Cream ích kỷ và trẻ con, khờ dại mà làm theo mọi sự sắp đặt và an bài? Mãi đến khi người xem được đặt vào vị trí của cô ấy mới thấy không có sự ngốc nghếch nào là tầm thường.

Tất cả mọi tính toán, thậm chí là đặt cược cả phần đời còn lại của bản thân, thực ra cũng chỉ để người kia vui. Và cuối cùng cô đau đớn nhận ra, khoảnh khắc mình đặt cược cả sinh mệnh vào tình yêu dành cho K thì trên đời này vốn dĩ đã không còn cái gọi là hạnh phúc.

Nếu xuyên suốt bộ phim là những tiếng khóc, thì đến cuối cùng, chúng ta sẽ mỉm cười.

More Than Blue có một kết cục không thể nào viên mãn hơn. Cream chọn cái chết để được tiếp tục đi cùng K. Đối với thế giới mà họ tồn tại mà nói, đó chính là lựa chọn thanh thản nhất của cô kể từ cái ngày thấy K năm 16 tuổi ấy đến giờ.

Người ta thấy Cream bỏ lại thế giới sau lưng. Nhưng với cô ấy, cô K mới chính là thế giới mà cô biết rõ mình thuộc về. Và chắc chắn, trong câu chuyện này, ai rỗi cũng nhận được phần bình yên xứng đáng. Kể cả chúng ta, những người đã rơi nước mắt trước màn hình…

Trường Sơn