Trùng Khánh Sâm Lâm (Chungking Express) luôn nằm trong danh sách những bộ phim gây nhiều nỗi ám ảnh về cô đơn nhất của điện ảnh Hồng Kông lẫn thế giới. Ra mắt năm 1994, phim nhanh chóng chinh phục hàng loạt trái tim khán giả, các nhà chuyên môn và gặt hái thật nhiều giải thưởng danh dự.

Trùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơn
Poster phim Trùng Khánh Sâm Lâm (Chungking Express)

Trùng Khánh Sâm Lâm do chính Vương Gia Vệ chắp bút và đạo diễn, cùng trong một năm mà ông tiến hành thực hiện bộ phim dài hơi Đông Tà Tây Độc . Bộ phim chỉ như một dự án nhỏ vô thưởng vô phạt mà vị đạo diễn tài hoa thực hiện lúc rảnh rỗi “không có việc gì để làm”, chẳng đặt nặng bất cứ yêu cầu nào về kết quả công chiếu.

Và chính nhờ sự thoải mái, tự do không ràng buộc ấy mà Trùng Khánh Sâm Lâm mới trở thành một kiệt tác trong sự nghiệp của Vương Gia Vệ, giúp ông ghi dấu ấn ngày một đậm sâu trên diễn đàn nghệ thuật thế giới, tạo bước đệm cho câu chuyện tiếp theo trong Đọa Lạc Thiên Sứ.

Trailer phim Trùng Khánh Sâm Lâm (Chungking Express)

Tất cả mọi thứ trong phim đều cũ mèm, viết cho những tháng năm cũng đã vừa vặn xa vắng. Thế nhưng, Trùng Khánh Sâm Lâm vẫn luôn và sẽ luôn là một món quà tuyệt vời dành tặng những trái tim thấm đẫm cô đơn.

Hai câu chuyện khác nhau đều kể về một nỗi buồn quẩn quanh sớm tối

Trùng Khánh Sâm Lâm không có cốt truyện cụ thể nào, phim chỉ là hai câu chuyện được tách ra kể riêng biệt, chẳng nhập nhằng gì ngoại trừ một vài phân cảnh nhỏ của phần đầu xuất hiện tuyến nhân vật của phần hai. Nhưng cũng đều là thoáng qua, không có bất cứ va chạm nào cụ thể.

Câu chuyện thứ nhất kể về anh chàng cảnh sát số hiệu 223 Hà Chí Vũ (Kim Thành Vũ thủ vai). Bị bạn gái chia tay vào đúng ngày Cá tháng Tư, anh chàng vẫn nghĩ đó chỉ là câu nói đùa nên quyết định chờ đợi bạn gái quay lại trong một tháng, đến ngày 1 tháng 5 và cũng là ngày sinh nhật anh.

Mỗi ngày 223 đều ghé mua một hộp dứa với hạn sử dụng là ngày 1 tháng 5, đúng một tháng sau chia tay, anh lấy toàn bộ số dứa ấy ra ăn sạch, như một cách từ biệt chuyện cũ, chào đón một mối quan hệ mới.

Trùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơn
Anh chàng 223 chân thành của Trùng Khánh Sâm Lâm

Buổi tối ngày sinh nhật, anh đến quán rượu, quyết định sẽ yêu người phụ nữ bất kỳ bước vào quán rượu đầu tiên. Và rồi anh gặp người phụ nữ tóc vàng, đeo kính đen và luôn ẩn mình dưới bộ áo đi mưa (Lâm Thanh Hà thủ vai).

Câu chuyện thứ hai cũng xoay quanh một anh chàng cảnh sát khác, mang số hiệu 633 (Lương Triều Vỹ thủ vai). Giống như 223, anh chàng cũng vừa bị bạn gái nói lời chia tay.

Mỗi ngày, 633 đều ghé tiệm thức ăn nhanh để mua salad cho người yêu, rồi dần dà là “thêm vài lựa chọn” như lời gợi ý của ông chủ. Thế rồi, một ngày nọ, anh ghé đến và chỉ mua một ly cà phê đen.

Lúc này 633 đã chia tay người yêu, nhưng anh chẳng bày tỏ cảm xúc gì nhiều. Trước sau vẫn giữ một thái độ điềm đạm, nhẹ nhàng trong lời nói, chỉ có một chút buồn vương trên khóe mắt. Và chính ánh mắt đó của anh đã làm xiêu lòng Phi (Vương Phi thủ vai), cô nhân viên mới ở cửa hàng thức ăn nhanh.

Trùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơn
Một 633 với ánh mắt nồng nàn yêu thương

Nhờ chiếc chìa khóa gửi kèm trong phong thư mà cô bạn gái cũ gửi lại để trả cho 633, Phi bí mật đến nhà anh để dọn dẹp nhà cửa, làm giúp anh những việc lặt vặt. Cuối cùng, hành động lén lút của cô cũng bị 633 phát hiện.

Từng chút từng chút một khiến 633 thay đổi, cảm mến cô nàng tinh nghịch đáng yêu, để anh quyết định cho cả hai cơ hội hẹn hò. Tuy nhiên, khi 633 nhận ra tình cảm của mình cũng là lúc Phi lựa chọn rời xa.

Trùng Khánh Sâm Lâm mở ra hai câu chuyện, đều kể về những mối tình đơn phương người này dành cho người khác, và rồi chẳng có mối tình nào kết thúc trọn vẹn, nhìn đâu cũng chỉ toàn dở dang. Cuối cùng, ai cũng cô đơn với chính lựa chọn của mình.

Trùng Khánh Sâm Lâm và những câu nói đã trở thành thương hiệu

Câu nói mở đầu phim của 223, và rồi sau đó, anh quả thật đã rơi vào lưới tình với một người phụ nữ hoàn toàn xa lạ, không biết tên, thậm chí là không biết cả khuôn mặt:

“Mỗi ngày chúng ta đều có cơ hội lướt ngang qua rất nhiều người. Có lẽ chúng ta không quen biết nhau, nhưng có lẽ chúng ta một ngày nào đó sẽ trở thành bằng hữu, cũng có khi sẽ trở thành tri kỷ.”

Nếu để ý, sẽ thấy hầu hết các nhân vật trong Trùng Khánh Sâm Lâm đều không được nhắc đến bằng một cái tên cụ thể nào. Họ chỉ được gợi nhớ bằng một số hiệu, một đặc điểm hết sức chung chung.

Phải chăng Vương Gia Vệ muốn khắc họa hình ảnh của một thế giới với đầy rẫy nỗi cô đơn, chẳng ngoại trừ ai. Tất cả các tầng lớp của xã hội Hồng Kông thời bấy giờ, ai nấy đều cũng bị nỗi cô đơn vây hãm, dằn vặt.

Trùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơn
Trùng Khánh Sâm Lâm được chăm sóc chỉn chu trong từng khung hình

Anh chàng cảnh sát 223 có lẽ là nhân vật có nhiều câu nói hay nhất trong Trùng Khánh Sâm Lâm, phải kể đến câu độc thoại của anh về việc chạy bộ khi thất tình:

“Chúng ta đều có những lúc thất tình, mỗi khi thất tình tôi đều chạy bộ. Vì chạy bộ sẽ làm cơ thể chúng ta mất nước, thế là chúng ta không còn nước mắt để khóc nữa.”

Hay như lời nhận định của anh về vấn đề thời gian:

“Ở nơi nào đó, bằng một lý do nào đó, tất cả mọi thứ đều có ngày hết hạn. Cá hộp hết hạn. Thịt hộp hết hạn. Cả đến giấy bọc cũng hết hạn. Tôi tự hỏi liệu có cái gì trên đời không hết hạn hay không?”

Mỗi một lời nói, mỗi một thái độ, nét mặt của các nhân vật trong phim đều góp phần tạo nên sự xuất sắc và sức hấp dẫn riêng biệt. Vương Gia Vệ cho khán giả thấy được tận cùng của nỗi cô đơn, thấy được cái đẹp của nghệ thuật, lòng quặn đi tựa như chính mình mới là nhân vật chính của câu chuyện.

Những câu thoại đắt giá dường như chính là đặc sản trong các bộ phim của vị đạo diễn họ Vương, khi không chỉ một mà còn nhiều tác phẩm khác cũng ghi dấu ấn bằng câu thoại mà nhân vật thốt ra. Điển hình là anh chàng Yuddy của A Phi Chính Truyện, với lời nói ám ảnh thật nhiều thế hệ người xem.

Trùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơn
Nỗi cô đơn hiện hữu trong từng thước phim

Trùng Khánh Sâm Lâm là một bộ phim đẹp, hoàn hảo trong từng cảnh quay, từng khung hình. Đến với tác phẩm là đến với nghệ thuật, với tinh hoa của điện ảnh đích thực. Vương Gia Vệ không dẫn dắt người xem đi vào thế giới kì bí xa lạ nào, ông để họ tự cảm nhận, tự trải qua, nhìn thấy hiện thực đã được ông tái dựng một cách rõ ràng, trần trụi.

Hai mảng màu đối lập trong Trùng Khánh Sâm Lâm

Ngay từ những cảnh quay đầu tiên, Trùng Khánh Sâm Lâm đã cho khán giả chao đảo cùng nó. Âm nhạc dồn dập, các thước phim với tiết tấu nhanh, liên tục, những khung hình mờ nhòe cắt ghép từ những ngõ hẻm Hồng Kông về đêm không ngủ.

Một Hồng Kông với tội phạm, ma túy, rượu, thuốc lá và các nhà thổ được quay chuyển cảnh nhanh, dứt khoát, nhiều đoạn rung giật khiến cho nhịp phim được đẩy lên cao trào. Kỹ thuật quay phim luôn là một điểm nhấn tuyệt vời trong các tác phẩm của Vương Gia Vệ.

Trùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơn
Nhiều góc quay ấn tượng xuất hiện trong Trùng Khánh Sâm Lâm

Đến câu chuyện thứ hai lại là một Hồng Kông rất khác. Tĩnh lặng, yên bình, không gian và thời gian trải dài đến vô tận, tạo cho người xem cảm giác day dứt về một điều gì đó đâm chồi trong tâm khảm.

Nhịp phim đã chậm đi nhiều, khắc khoải hơn nhiều, trong bóng hình người cảnh sát đang đứng gác, nơi căn nhà tràn ngập mùi cũ kỹ, ẩm mốc sau một tình yêu vừa chết lặng. Hồng Kông của những năm 90 luôn là nguồn cảm hứng bất tận cho Vương Gia Vệ và các tác phẩm nghệ thuật của ông, Trùng Khánh Sâm Lâm cũng nằm trong số đó.

Việc xây dựng hai thế giới hoàn toàn đối lập trong phim cũng chính là cách Vương Gia Vệ cho khán giả nhìn thấy những mảng sáng – tối đa chiều của một xã hội mà nỗi buồn, nỗi cô đơn hiện hữu ngay cả trong dáng hình người đi bộ.

Trùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơn
Lương Triều Vỹ chưa bao giờ làm khán giả thất vọng trong diễn xuất

Phim của Vương Gia Vệ luôn là vậy, chẳng có gì che đậy hay ẩn giấu. Ông phơi bày mọi thứ trước mắt người xem, cho họ thấy rõ nét nhất những gì mà ông muốn truyền tải, gửi gắm. Trùng Khánh Sâm Lâm lại là một bộ phim được thực hiện trong tâm thế rất đỗi tự do, thoải mái, càng giúp Vương Gia Vệ được mặc sức đắm mình trong sáng tạo nghệ thuật của riêng ông.

Thành công còn đến từ sự xuất sắc của một thế hệ diễn viên

Có một 633 rất đỗi tình, rất đỗi nồng nàn trong từng ánh mắt, nụ cười qua lối diễn xuất thần của Lương Triều Vỹ. Anh chàng cảnh sát của Trùng Khánh Sâm Lâm dễ khiến người xem liên tưởng đến Chu Mộ Văn của Tâm Trạng Khi Yêu, cũng với đôi mắt đầy tình cảm.

Anh cho người xem nhìn thấy một hình dáng người đàn ông cô độc, không giỏi giao thiệp, suốt ngày chỉ trò chuyện với những đồ vật đã cũ mèm, rách tươm trong nhà mình. Cách 633 tự an ủi bản thân khi thất tình thực sự vừa đáng yêu, vừa khiến người xem nhói lòng.

Có cô nàng nhân viên luôn tràn đầy năng lượng, quái chiêu và tinh nghịch. Tình yêu của cô không ủy mị, dựa dẫm, nó mang lại sự tươi mới, tích cực, giúp người được yêu vực dậy tinh thần. Vương Phi đã thể hiện quá thành công vai diễn mà cô đảm nhận trong Trùng Khánh Sâm Lâm.

Trùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơn
Vương Phi với vai diễn cực kỳ cá tính

Bên cạnh một anh chàng 223 Kim Thành Vũ với nét chân thành, ngờ nghệch, đôi mắt lúc nào cũng buồn bã như chực khóc. Tình yêu là cứu cánh cho cuộc sống nhàm chán cô độc của mình, thế nhưng anh chưa thể tìm được một nửa đích thực của đời mình.

Cô gái tóc vàng Lâm Thanh Hà lại là một sắc màu rất khác nữa. Vai diễn của cô có thể coi như đặc biệt nhất phim, về cả nhân vật lẫn tạo hình. Tóc giả, kính đen che gần hết khuôn mặt, thế nhưng Lâm Thanh Hà vẫn đủ sức truyền tải đến khán giả cảm xúc của nhân vật mà chẳng cần đến ánh mắt hay nụ cười.

Trùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơn
Lâm Thanh Hà trong vai cô gái tóc vàng bán ma túy

Hầu hết các nhân vật đều quẩn quanh giữa những màn độc thoại nội tâm, và đó luôn là một thử thách cho các diễn viên. Thế nhưng, tất cả những nhân vật chính của Trùng Khánh Sâm Lâm đều thể hiện xuất sắc những màn độc thoại của mình.

Thông qua thủ pháp nghệ thuật ấy, Vương Gia Vệ như muốn khắc sâu thêm nỗi cô đơn của các nhân vật. Bởi vì chẳng có lời nói nào day dứt hơn lời nói với chính bản thân, tự an ủi mình giữa những lạc lõng dòng người.

Phạm Hân

Trùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơn

Trùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơn

Trùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơn

Trùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơn

Trùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơn

Trùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơn

Trùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơn

Trùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơn

Trùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơn

Trùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơn

Trùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơn

Trùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơn

Trùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơn

Trùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơn

Trùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơnTrùng Khánh Sâm Lâm, Trùng Khánh Sâm Lâm: Chuyện về những người trẻ cô đơn