“Hạnh phúc không phải câu chuyện, bất hạnh mới thế.

Vậy em không muốn có câu chuyện với anh…”

Là bộ phim được chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên do chính nữ đạo diễn tài năng Lưu Nhược Anh chắp bút, Us and Them không phải là một câu chuyện ngôn tình ướt át, cũng không cần những cảnh quay hoành tráng nhưng tôi tin chắc rằng bộ phim sẽ không làm bạn thất vọng.

Ảnh bìa phim Us and Them

Tôi như thấy hình bóng của You are the apple of my eyes thấp thoáng đâu đây, cũng là những người trẻ với một trái tim cuồng nhiệt yêu đương, cũng là những cảm xúc trọn vẹn nhất đã dành cho nhau, cũng là những nuối tiếc khi nhìn lại quãng đường đi qua.

Vì rằng tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào, dù từng cảm lạnh vì tắm mưa, ta vẫn muốn được đắm mình trong cơn mưa ấy lần nữa.

Một đoạn đường mười năm cùng nhau, bằng cả thanh xuân một đời người.

Câu chuyện bắt đầu từ mùa xuân năm 2007, lần đầu Lâm Kiến Thanh (Tỉnh Bách Nhiên thủ vai) gặp gỡ Phương Tiểu Hiểu (Châu Đông Vũ thủ vai) trên chuyến tàu về quê dịp tết. Chuyến tàu đông đúc chật chội, mang theo những người con Dao Giang trở về từ Bắc Kinh phồn hoa, chuyến tàu nơi hai người trẻ xa quê trở nên quen biết và bắt đầu đồng cảm với nhau bởi cuộc sống tha hương cơ cực.

Là cậu sinh viên ngành game Lâm Kiến Thanh với những ngày buôn bán băng đĩa lậu, là cô gái bề ngoài mỏng manh nhưng nội tâm mạnh mẽ Phương Tiểu Hiểu luôn mong muốn sẽ tìm được một người bạn trai người Bắc Kinh có thể cho cô một cuộc sống đầy đủ hơn.

Vòng xoáy kim tiền lập nghiệp tiến thân của tuổi trẻ cuốn họ đến Bắc Kinh, nơi hoa dành cho người giàu và lệ cho kẻ nghèo, nơi Kiến Thanh và Tiểu Hiểu bắt đầu tìm thấy sự ấm áp nơi người kia và họ quyết định ở bên nhau sau những ngày e ấp là bạn.

Chúng ta của sau này

Và đoạn đường mười năm của hai người bắt đầu từ đây, với bao nhiêu hạnh phúc, bao nhiêu nụ cười, những ngày chen chúc cùng nhau trên chiếc giường của căn phòng trọ ọp ẹp, kêu cọt kẹt mỗi lần xe lửa đi qua, và cũng là bao nhiêu nước mắt, nước mắt của những cuộc cãi vã không hồi kết, nước mắt của ngày chia ly, ngày Tiểu Hiểu và Kiến Thanh chỉ cách nhau một cánh cửa tàu điện nhưng cảm thấy như xa tận chân trời.

“Khi người ta trẻ, người ta nghĩ có thể dễ dàng từ bỏ một mối tình. Vì người ta nghĩ rằng những hạnh phúc, những điều mới mẻ nhất sẽ đến trong tương lai. Nhưng người ta đâu biết rằng những gì người ta mong muốn và cần nhất chỉ đến một lần trong đời”.

Khi người ta trẻ, người ta ôm rất nhiều hoài bão, giấc mơ có đôi khi chết yểu, có đôi khi lại mãnh liệt sống. Như Tiểu Hiểu và Kiến Thanh với mơ ước được đổi đời ở Bắc Kinh, như Kiến Thanh nhất định gọi taxi để cùng Tiểu Hiểu về nhà mặc cho lần đi taxi đó bằng hai bữa ăn của hai người, như phân đoạn Kiến Thanh nắm chặt tay Tiểu Hiểu mà nói “anh sẽ không nghèo mãi đâu, biết đâu ngày mai anh giàu thì sao”.

Đó là lời khẳng định của chàng trai ra sức chứng tỏ cho người mình yêu thấy, hãy tin tưởng ở anh, hãy tin rằng anh có thể lo lắng cho em. Rõ ràng, ở một góc độ nào đó, chúng ta, những người trẻ hoặc những người đã từng đi qua tuổi trẻ nông nổi ấy, đều như được thấy chính mình qua một Kiến Thanh dù nghèo rớt mồng tơi nhưng vẫn cố mua quà cho người thân và mướn một chiếc xe xịn về nhà dịp tết, nói dối rằng mình có một công việc ổn định để không phải xấu hổ với gia đình, bạn bè.

Và chúng ta cũng đôi lần thấy chính mình qua Tiểu Hiểu nhỏ nhắn, khi giả vờ ốm để gọi người yêu về bên cạnh mình, khi tha thiết đem chiếc ghế bành cũ nát bị vứt bên đường về căn phòng trọ vốn đã chật chội. Chiếc ghế bành chính là hình ảnh một “mái ấm” mà Tiểu Hiểu luôn mơ ước, một mái ấm cùng người đàn ông cô yêu và một cuộc sống ấm no hơn ở nơi đất khách.

Chính vì thế, khi phải bỏ lại nó, tôi đã cảm nhận được sự xót xa của cô và Kiến Thanh, giống như hai người đã bỏ lỡ một thứ gì đó, giống như điềm báo của sự lạc mất nhau vậy.

Một phân đoạn trong phim Chúng ta của sau này

Us and Them bắt đầu với những mảng màu sống động xen lẫn đen trắng ngược ngạo khiến người xem có thể chưa bắt được nhịp, nhưng tôi tin rằng việc sử dụng thủ pháp nghệ thuật này của đạo diễn Lưu Nhược Anh đã vô cùng thành công khi sử dụng gam trắng đen cho hiện tại và gam màu sống động cho quá khứ của Kiến Thanh và Tiểu Hiểu.

Mọi thứ như vỡ oà khi người xem nhận ra rằng, gam màu ấy đại diện cho chính câu nói trong game của Kiến Thanh, “nếu Ian không tìm thấy Kelly nữa, thế giới này sẽ không còn màu sắc”, và thật sự thế giới sau này chỉ còn là hai tông màu trắng đen buồn tẻ, u tối, và chìm ngập trong những nuối tiếc xót xa.

“Nếu em hạnh phúc vì ai khác ngoài anh, chắc chắn anh sẽ không vui”

Nổi bật trên cả câu chuyện lập nghiệp, vẫn là câu chuyện tình yêu của đôi bạn trẻ Tiểu Hiểu và Kiến Thanh. Điều đáng giá nhất mà Us and Them đã làm được đó không phải là những tình tiết bị thổi phồng lên như các phim ngôn tình thường thấy, không phải là tình yêu xa hoa to lớn, cũng không cần những vụ tai nạn bất ngờ để có thể đẩy tình tiết phim lên cao trào.

Mà đó chính là thứ tình yêu nhẹ nhàng, thanh khiết, thứ tình yêu “đặc quyền” của tuổi trẻ, nơi tâm hồn trọn vẹn và tình yêu cháy bỏng.

Tất cả mà Us and Them đã làm được và làm cực kì thành công, là chạm tới trái tim người xem nhờ sự giản dị, chất liệu phim gần gũi và rất “đời”.

“Hái sao trên trời, nhặt trai dưới biển”

Lời hứa năm ấy, không biết Kiến Thanh có còn nhớ không. Lời hứa năm ấy, hái sao trên trời, nhặt trai dưới biển, tôi sẽ ở bên cạnh em, sẽ tặng em ngôi nhà Bắc Kinh em thích.

Có thể là, trách nhiệm của một người đàn ông quá lớn, trách nhiệm với cha mẹ, với bạn gái, cả thể diện với bạn bè, vô vàn những trách nhiệm mà Kiến Thanh phải gánh lấy, nó như thứ tế bào ung thư ăn dần ăn mòn con người anh.

Chắc mãi đến sau này, lúc mọi thứ đã quá muộn màng để cứu vãn, Kiến Thanh mới hiểu ra được vì sao ngày ấy cha anh không thích chiếc TV mới mà anh mua, vì sao Tiểu Hiểu cũng không vui vẻ khi Kiến Thanh mua nhà cho cô.

Kiến Thanh biết đâu, Tiểu Hiểu yêu chính là Kiến Thanh, không phải yêu thành công của Kiến Thanh, không phải yêu ngôi nhà Bắc Kinh mà Kiến Thanh hứa hẹn. Thật tiếc, Kiến Thanh không hiểu được Tiểu Hiểu, cũng không hiểu được cha mình.

“Thật buồn cười, em vốn dĩ có thể trở thành vợ anh, nhưng giờ đây chỉ là nhân tình.”

“Kiến Thanh, Kiến Thanh, I missed you

Anh cũng nhớ em

Ý em là, Kiến Thanh, em đã lỡ mất anh rồi…”

Những câu thoại đắt giá xuất hiện trong những thước phim đen trắng ở thời điểm hiện tại giữa hai con người từng yêu nhau, từng là cả thế giới của nhau khiến cho người xem không khỏi xúc động, không khỏi nuối tiếc thay cho hai nhân vật.

Kiến Thanh và Tiểu Hiểu ôm nhau

Đáng lẽ đã có thể có một cái kết khác, nếu ngày đó Kiến Thanh giữ lại Tiểu Hiểu, đáng lẽ đã có một cái kết khác, nếu ngày đó Kiến Thanh dũng cảm bước lên chuyến tàu. Đôi khi trong tình yêu, ta rất cần sự dũng cảm. Dũng cảm để vượt qua cái tôi mà giữ lại người quan trọng, dũng cảm để yêu và dũng cảm để sau này không phải thốt ra hai chữ “nếu như”.

Cô gái nhỏ Châu Đông Vũ, thoạt nhìn có thể không xinh xắn lộng lẫy như các mỹ nhân Hoa ngữ khác, nhưng cô đã chứng minh được rằng, cô đã diễn ra được một Phương Tiểu Hiểu rất đúng, rất hợp, hợp đến mức người xem có thể cười cùng cô, khóc cùng cô, và cả đau lòng thay cho cô.

Và Tỉnh Bách Nhiên, anh cũng đã tròn vẹn trong việc lột tả được một Kiến Thanh vất vả thời trẻ và trách nhiệm như thế nào khi trở thành người đàn ông gia đình trong hiện tại.

Trong Us and Them, từ diễn viên đến cảnh quay, từ lời thoại đến nhạc phim, mọi thứ đều rất nhẹ nhàng, sâu lắng nhưng không khiến khán giả thấy nhàm, tất cả có thể gói gọn vào một chữ, đó là “đủ”.

Kiến Thanh và Tiểu Hiểu khi gặp lại trong Us and Them

Mười năm sau gặp lại trên chuyến bay về lại Bắc Kinh, một người ở hạng thương gia, một người ở hạng phổ thông, cuối cùng thì họ đã có thể đối diện nhau một lần nữa, để kết thúc tình yêu dai dẳng của họ, thứ tình yêu đau đáu bào mòn tâm can.

“Nếu lúc đó em không rời đi, thì chúng ta của sau này liệu có khác đi không?”

“Điều anh ân hận nhất chính là nuối tiếc của em lại liên quan đến anh”

“Điều bi ai nhất chính là anh không có tư cách gì để đau khổ, mà nỗi đau khổ của anh chính là không làm gì được cho em nữa”

Phân cảnh trong Us and Them
Phân cảnh đau lòng nhất trong phim…

Dù cái kết của Us and Them rất buồn, mang lại rất nhiều nuối tiếc, nhưng chúng ta biết họ đã từng thật sự yêu nhau, đã từng là tất cả của nhau. Định mệnh kiếp này có thể không ở bên nhau trọn đời, nhưng đoạn thanh xuân đó, tôi tin Tiểu Hiểu và Kiến Thanh sẽ mãi khắc cốt ghi tâm.

Cuối cùng thì, Ian cũng đã tìm thấy Kelly, dù tất cả đã quá muộn màng…

Ngọc Trinh