Cho anh nhìn về em là một trong những tác phẩm nổi tiếng của Tân Di Ổ, vẫn với lối viết bình lặng không cầu kỳ, tĩnh lặng như nước và lạnh giá như băng, đây là câu chuyện kể về những năm tháng tuổi trẻ đầy thương đau của Cát Niên và Hàn Thuật.  

Vài nét về tác giả Tân Di Ổ và tác phẩm Cho anh nhìn về em

Tân Di Ổ tên thật là Tưởng Xuân Linh, cô sinh ra ở Quế Lâm, Quảng Tây vào tháng 4 năm 1981 và hiện đang là một trong những tác giả thuộc dòng văn học hiện đại người Trung Quốc.

Lí do đưa Tân Di Ổ đến với con đường văn chương đầy tình cờ, năm 2006 tiểu thuyết mà cô đọc trực tuyến ngừng cập nhật chương mới, điều này khiến cho Tân Di Ổ nảy ra ý định viết ra những tác phẩm của riêng mình.

Tac gia Tan Di O - Cho anh nhìn về em: Mưa hoa bay đầy bi thương của tuổi trẻ
Chân dung tác giả Tân Di Ổ

 Đây chính là điểm mở đầu cho hàng loạt sáng tác nổi tiếng của tác giả sau này, trong đó phải kể đến Bình minh và hoàng hôn, Hóa ra anh vẫn ở đây, Gửi thời thanh xuân sẽ qua của chúng ta, Ánh trăng không hiểu lòng tôi, Anh vẫn đợi em trong hồi ức và Cho anh nhìn về em. 

Tính đến thời điểm hiện tại, Tân Di Ổ luôn nằm trong danh sách những nhà văn có doanh thu lớn nhất tại Trung Quốc, bên cạnh việc sáng tác tiểu thuyết cô còn làm biên kịch cho một vài bộ phim truyền hình.

Nhắc đến Tân Di Ổ là nhắc đến một cây viết bình dị nhưng đầy sâu sắc, cốt truyện và những nội dung cô đề cập đều được lấy cảm hứng và chất liệu từ cuộc sống hiện đại hàng ngày, bởi vậy mà người đọc luôn dễ dàng đón nhận và yêu thích.

Văn chương của tác giả mềm mại nhưng giá lạnh, bình đạm nhưng đầy nội lực, luôn ẩn chứa và tiềm tàng những điều sâu sắc dưới lớp từ ngữ tưởng như giản dị.

Cho anh nhìn về em là một trong những tác phẩm thể hiện rất rõ phong cách sáng tác của Tân Di Ổ, truyện xoay quanh những năm tháng tuổi trẻ đầy biến cố và đau thương của ba nhân vật là Tạ Cát Niên, Hàn Thuật và Vu Vũ.

Cho anh nhìn về em là câu chuyện thanh xuân đầy đớn đau

Câu chuyện bắt đầu khi Hàn Thuật tình cờ gặp lại Tạ Cát Niên, lúc này anh đang là một công tố trẻ công thành danh toại, tương lai và hy vọng trải ra trước mắt, còn cô chỉ là một nhân viên bán rèm cửa bình thường, những kí ức về thời niên thiếu cứ thế ùa về trong lòng Hàn Thuật.

Anh bia Cho anh nhin ve em e1604672677479 - Cho anh nhìn về em: Mưa hoa bay đầy bi thương của tuổi trẻ
Ảnh bìa cuốn Cho anh nhìn về em

Mười một năm trước, Tạ Cát Niên là bạn học thời phổ thông của anh, là người anh từng thương và là quá khứ Hàn Thuật luôn muốn chạm vào.

Cô sinh ra trong một gia đình có tư tưởng trọng nam khinh nữ rất nặng nề, vì muốn sinh con trai nên bố mẹ nói dối Cát Niên có vấn đề về thần kinh, đưa cô về sống với người bác ruột ở quê.

Tại đây, cô quen biết với Vu Vũ, họ cùng nhau trải qua thời niên thiếu đầy trong sáng và tươi đẹp nhưng một biến cố diễn ra khiến Cát Niên không thể tiếp tục sống với bác ruột nữa mà phải chuyển về nhà.

Cát Niên dần nảy sinh tình cảm với Vu Vũ, tuy xa cách nhưng hai người luôn nhớ đến nhau, cô là người con gái tốt nhất trong lòng Vu Vũ, còn Cát Niên gọi anh bằng cái tên độc nhất vô nhị và khẩn thiết nhất trên đời, tiểu hòa thượng.

Anh bia Cho anh nhin ve em ban tieng Trung e1604672756762 - Cho anh nhìn về em: Mưa hoa bay đầy bi thương của tuổi trẻ
Cho anh nhìn về em bản tiếng Trung

Trở về bên bố mẹ, Tạ Cát Niên tiếp tục học tại trường trung học trong thành phố, tại đây cô quen biết với Hàn Thuật và Trần Khiết Khiết.

Hàn Thuật là con trai của Chánh án Hàn Thiết Văn, bố của Cát Niên từng là lái xe cho ông nên hai đứa trẻ có chút quen biết. Ngay từ khi sinh ra, Hàn Thuật đã ở sẵn vạch đích, có một gia đình kiểu mẫu và một môi trường giáo dục đầy tốt đẹp.

Những năm tháng bồng bột nhất của Hàn Thuật gọi tên Cát Niên, tuy luôn trêu chọc và làm khó cô nhưng trong lòng của anh, người con gái ấy chiếm một vị trí đầy quan trọng.

Còn Trần Khiết Khiết là tiểu thư nhà giàu, đỏng đảnh kiêu kì nhưng vô cùng tốt bụng, cô là bạn cùng bàn với Tạ Cát Niên, họ từ xa lạ trở nên thân quen với nhau, thông qua Cát Niên, Trần Khiết Khiết quen Vu Vũ và hai người yêu nhau.

Hai đứa trẻ ngây thơ và dại dột ấy tưởng rằng chỉ cần chạy trốn là có thể bên nhau mãi mãi nhưng cuộc đời nào dễ dàng như thế. Biến cố xảy ra ở lần bỏ trốn thứ hai, Vu Vũ vô tình trở thành tội phạm giết người còn Trần Khiết Khiết biến thành tòng phạm.

Cho anh nhin ve em ban tieng Trung - Cho anh nhìn về em: Mưa hoa bay đầy bi thương của tuổi trẻ
Có những điều mãi mãi trở thành hồi ức đau thương không thể xóa bỏ

Vì muốn giữ lời hứa với người bạn thuở ấu thơ, tiểu hòa thượng quay trở lại tìm Cát Niên nhưng vô tình chạm trán với Hàn Thuật. Hàn Thuật khi ấy một lòng truy cầu sự thật nên đã vô tình đẩy Vu Vũ vào đường cùng.

Tất cả những gì tươi đẹp nhất trong tuổi trẻ của Tạ Cát Niên dừng ở đó, tiểu hòa thượng chết còn bản thân trở thành kẻ thế thân cho Trần Khiết Khiết trong vụ án cướp của, người duy nhất có thể bảo vệ cho cô Hàn Thuật lại hèn nhát không dám lên tiếng.

“Tòa án chính thức tuyên án, Tạ Cát Niên là tòng phạm cướp của và bao che tội phạm, tội danh thành lập, phạt tù năm năm, tước quyền lợi chính trị một năm.

Lúc ấy Tạ Cát Niên mười tám tuổi lẻ hai mươi bảy ngày.”

Có rất nhiều thứ có thể lặp lại, lá cây khô héo sẽ lại xanh, hồi ức quên rồi có thể nhớ lại nhưng người chết vĩnh viễn không thể sống lại, tuổi thanh xuân cũng không thể trở lại lần hai.

Đến khi gặp lại mọi thứ đã dần trôi vào dĩ vãng, mười một năm biến Hàn Thuật từ một đứa trẻ kiêu ngạo trở thành một chàng trai có tươi lai xán lạn, còn Tạ Cát Niên ra tù, lặng lẽ sống nốt phần đời còn lại.

Những điều tưởng như trở thành bí mật chôn chặt trong Hàn Thuật nay bị vạch trần không chút thương tiếc, cô vẫn mãi là vết thương lòng không bao giờ có thể liền lại của anh.

Sau mười một năm, duyên nợ giữa họ vẫn chưa kết thúc, cả hai liên tiếp bị cuốn vào những đau thương, giằng xé giữa hiện tại và quá khứ. Rốt cuộc kết cục giữa họ sẽ như thế nào, tất cả được Tân Di Ổ chậm rãi và tỉ mỉ kể ra trong hơn hai trăm trang sách của Cho anh nhìn về em.

Có một Cát Niên cô độc yêu một chàng trai đến yếu mềm

Rất nhiều độc giả từng nhận xét rằng Tạ Cát Niên có chút gì đó giống với La Kì Kì trong Thời niên thiếu không thể quay lại ấy của Đồng Hoa, khi cả hai đều có tuổi thơ không mấy êm đềm và hạnh phúc.

Thế nhưng nếu La Kỳ Kỳ nhận được tình thương của ông ngoại và bố mẹ thì tuổi thơ của Cát Niên chẳng có gì ngoài những kỉ niệm bé nhỏ và ít ỏi với Vu Vũ. Nếu toàn bộ quá trình trưởng thành của La Kỳ Kỳ là nắng hạ rực rỡ và trọn vẹn thì với Cát Niên lại là tà dương lạnh lẽo của buổi cuối thu.

Cô chính là con sâu bướm tự vùi chặt trong cái kén của chính mình, không phải trời sinh tính tình đã như vậy mà hết lần này đến lần khác bị hoàn cảnh và số phận thúc ép.

Cát Niên từng khao khát có tình yêu của bố mẹ, chính bản thân cũng từng nói rằng chỉ cần họ tiến đến cô sẽ mở cánh cửa lòng mình ra. Thế nhưng đợi mãi, đợi mãi không có ai tiến đến, thế nên từ đó dần dần khép lòng mình lại.

“Càng lớn, thế giới tâm hồn Cát Niên càng rộng lớn hơn, cửa thì càng ngày càng nhỏ, nhỏ đến mức chỉ vừa đủ cho một người đi qua, thế nhưng chưa từng có ai đi qua cả, trên cánh cửa đã có nhiều lớp bụi bám, chỉ có mặt trong cửa là sạch trắng như bong.”

Trong suốt những năm tháng ấy, Vu Vũ là người duy nhất đem đến cho cô ánh sáng đẹp đẽ và ấm áp.

Tên của cậu là Vu Vũ nhưng người ngoài luôn gọi cậu là con trai của kẻ giết người. Chỉ có mình Cát Niên đối xử với cậu dịu dàng, gọi cậu bằng cái tên khẩn thiết và dịu dàng nhất trên đời, tiểu hòa thượng.

Anh Cho anh nhin ve em e1604673532831 - Cho anh nhìn về em: Mưa hoa bay đầy bi thương của tuổi trẻ
Những năm tháng bên cạnh Vu Vũ mãi mãi là hồi ức u uẩn nhất thuộc về riêng mình Tạ Cát Niên

Họ cùng nhau lớn lên, cùng bảo vệ và che trở cho nhau, một người chạy bộ đằng trước, một người chậm rãi đằng sau, chia nhau từng thứ đồ chơi giản dị được tết từ những ngọn cỏ sâu róm và cỏ lau, hợp tác cùng nhau đi trộm khoai lang của chú tài.

Họ cùng nhau ngồi hàng giờ trên nghĩa trang liệt sĩ, dưới gốc cây lựu của Vu Vũ và nhìn về phía cây tì bà của Cát Niên. Cô thích tiểu hòa thượng bằng thứ tình cảm cô độc và yếu mềm nhất trên đời.

“Nhà thiếp ở phía Nam Vu Sơn, trên một sườn dốc hiểm trở, sớm tinh mơ thiếp là đám mây trên lưng núi, chiều tối hóa thành cơn mưa phiêu du bất định, sớm chiều nào cũng vậy, luôn quanh quẩn bên sườn núi này.”

Người con gái ấy không biết phải dùng cách nào để biểu đạt tình cảm của mình nên chọn cách gửi cả vào câu nói ấy, thế nhưng cô không thể ngờ rằng cũng chính những dòng chữ mình cẩn thận viết ra ấy lại se duyên cho Trần Khiết Khiết và Vu Vũ.

Cát Niên yêu tiểu hòa thượng bằng tình yêu bé nhỏ mà đơn độc, dốc hết tình ý trong đời gửi gắm vào một người. Để đến cuối cùng thứ cô nhận lại được chỉ là hồi ức cùng câu nói của anh.

“Cát Niên, tớ đã từng nói với cậu chưa, cậu là người con gái tốt nhất trên thế giới mà tớ từng gặp.”

Ngay cả sau này khi Vu Vũ chết rồi, tình cảm ấy vẫn cùng cô đi suốt những đêm dài, là động lực để Cát Niên vượt qua những năm tháng khốn khó trong trại giam.

Gặp lại Hàn Thuật, Tạ Cát Niên nói rằng mình không còn hận nữa và đã tha thứ cho anh nhưng có thật như thế không. Năm mười tám tuổi ấy đáng lẽ ra sẽ có một tương lai tốt đẹp nhưng cô phải vào tù oan, ngày ngày sống sau chấn song sắt, ở khoảnh khắc ấy chắc chắn Cát Niên có hận.

Trich dan Cho anh nhin ve em 1 e1604673714487 - Cho anh nhìn về em: Mưa hoa bay đầy bi thương của tuổi trẻ
Một trích dẫn trong Cho anh nhìn về em

Chính bản thân cô cũng nói, hận mãi hận mãi rồi cũng nhạt nhòa, mọi thứ không thể quay trở về nữa. Vì không thể chết được nên đành chọn sống tiếp, vì hận thù không còn ý nghĩa gì nên Cát Niên chọn quên đi.

Ra tù, cô nhận nuôi Phi Minh cũng bởi vì đứa bé ấy là con của Vu Vũ, cuộc đời luôn có những biến cố bất ngờ, Cát Niên chăm sóc Phi Minh toàn tâm toàn ý, giống như gửi tất cả tình yêu dành cho  Vu Vũ sang tình thương cho con bé.

“Cát Niên là một đứa trẻ cô độc, cô dồn hết tình yêu cha mẹ, tình yêu anh em, bạn bè, tình yêu nam nữ vào chàng trai Vu Vũ duy nhất trong đời cô, cô cũng chỉ biết yêu Vu Vũ mà thôi, vậy nên mới dốc hết tâm sức như vậy. Tình cảm nếu có dư thừa, thật lòng cô cũng không biết còn có thể trao ai.”

Tiểu hòa thượng của cô, anh là mưa trên núi Vu, là dòng suối nhập vào sông Giang, hóa thành mây, cuối cùng trở thành giọt nước mắt trong lòng Cát Niên.”

521 bậc cầu thang, cây lựu nở hoa đỏ rực ở nghĩa trang liệt sĩ và vết khắc “xhs & jc” sẽ mãi mãi là hồi ức không thể xóa nhòa trong lòng của Cát Niên. Cô không biết cách yêu nhưng lại yêu một người bằng trái tim đơn độc đến yếu mềm.

Có một Hàn Thuật dùng hết tuổi trẻ để yêu một người con gái

Nếu suốt cuộc đời Tạ Cát Niên dành cho Vu Vũ tình yêu như sinh mạng thì Hàn Thuật lại dùng hết cả bồng bột của tuổi trẻ và hối hận của trưởng thành để yêu người con gái ấy.

Duyên phận giữa hai người bắt đầu từ một vở kịch đóng chung ở trường mẫu giáo, anh bị cô nắm tóc kéo quay vòng trên sân khấu, công chúa bạch tuyết trở thành vở hài kịch còn cái tên Tạ Cát Niên cứ thế gắn chặt với cuộc đời của Hàn Thuật.

Cát Niên yêu Vu Vũ còn anh yêu cô, yêu bằng tất cả sự ngây ngô và vụng dại. Người nói với bố bí mật của gia đình Cát Niên là anh, cho dù kết quả mang lại chẳng mấy tốt đẹp nhưng trong thâm tâm của Hàn Thuật chỉ muốn đòi lại chút công bằng cho người con gái ấy.

anh minh hoa cho anh nhin ve em 2 e1604675000183 - Cho anh nhìn về em: Mưa hoa bay đầy bi thương của tuổi trẻ
Trên đời có hai thứ không thể nắm giữ một là chuyện cũ một là mưa hoa bay

Người luôn trêu chọc và làm khó Cát Niên cũng là anh nhưng trong lòng chỉ muốn gây sự chú ý, tất cả mong cô nhìn mình nhiều thêm một chút. Cứ thế, cứ thế yêu Cát Niên bằng cách thức ngây ngô nhất trên đời.

Đêm Vu Vũ chết là biến cố lớn nhất trong cuộc đời của Tạ Cát Niên và Hàn Thuật, là nhân chứng duy nhất có thể bảo vệ cô nhưng sự hèn nhát trong nội tâm đã ghìm chặt anh trên hàng ghế ở phòng xử án, cuối cùng chọn im lặng để bảo toàn danh dự cho gia đình.

Tạ Cát Niên vào tù rồi ra tù, họ chưa hề gặp lại từ khoảnh khắc ấy nhưng mười một năm là ngần ấy thời gian Hàn Thuật sống trong đớn đau và dằn vặt.

Tuy nhiên tình cảm ấy không đơn thuần xuất phát từ sự áy náy hay ăn năn, nhiều năm sau gặp lại cô vẫn là tấm gương chiếu yêu trong lòng của anh, vẫn là vết thương không thể lành lại.

Hàn Thuật từng nghe Chu Tiểu Bắc nói, “Tình yêu chính là nỗi đau chúng ta không nỡ trút bỏ”.
Tạ Cát Niên chính là nỗi đau ấy, là điểm u ám độc nhất trong kí ức của anh, là toàn bộ quá khứ và tương lai của Hàn Thuật. Gặp lại cô, anh nguyện đem toàn bộ mọi thứ để bù đắp.

“Nếu thật sự có thể, anh nguyện quay lại từng ngày trong quá khứ, tốt, xấu, hạnh phúc, bất hạnh, tất cả lặp lại hết một lượt. Chỉ có điều, sẽ không khiến cô chịu chút tổn thương nào nữa.”

– Cho anh nhìn về em 

Thế giới của Cát Niên bé nhỏ, đơn độc và chẳng có ai bước vào, bố mẹ chưa từng quan tâm, đến cả Vu Vũ cũng chỉ ở bên ngoài lớp kính ấy. Chỉ có Hàn Thuật, là người luôn muốn tiến vào thế giới ấy.

Thời niên thiếu anh dùng cách thức ngô nghê và trẻ con mong muốn có thể được gần cô, đến lúc trưởng thành lại tình nguyện vứt bỏ tất cả, đứng ra bảo vệ Cát Niên trước tất cả mọi người.

Dù là mười một năm trước hay là hiện tại, cũng chỉ có Hàn Thuật đủ can đảm để tiến vào thế giới ấy, chỉ tiếc rằng anh không phải là người Cát Niên cần.

anh minh hoa cho anh nhin ve em 3 e1604675710408 - Cho anh nhìn về em: Mưa hoa bay đầy bi thương của tuổi trẻ
Nếu có thể Hàn Thuật nguyện dùng cả cuộc đời này để bù đắp cho Cát Niên

Tân Di Ổ như thường thấy, luôn viết về những điều bất thường trong cuộc sống, trải ra trong hơn hai trăm trang sách của Cho anh nhìn về em không chỉ là câu chuyện thanh xuân nhiều trắc trở và bi thương mà còn phản ánh một xã hội với đủ mọi góc nhìn.

Những khuất lấp, những mặt tiêu cực của pháp luật và đời sống được tác giả miêu tả đem đến cho người đọc cảm giác đầy chân thực, thông qua đó đặt ra nhiều vấn đề đáng suy ngẫm về nhân sinh. 

Có thể nói, Cho anh nhìn về em chính là câu chuyện thanh xuân đầy đủ tư vị, từ tình yêu tươi sáng đầy trong trẻo của tuổi trẻ đến những đau thương đầy u uẩn của tuổi trưởng thành. 

Hải Quỳnh