Trong những năm tháng đầy chông gai của tuổi trẻ, có khi nào bạn cảm thấy lạc lõng và bơ vơ, có khi nào bạn khao khát muốn tìm đến những lời khuyên, những sẻ chia mà chẳng có ai ở cạnh bên.

“Cuộc đời này rất giống một nụ hôn, nó có thể khiến bạn hạnh phúc, cũng có thể làm bạn vỡ mộng, nó có thể khiến bạn nhận ra mình yêu, hay nhận ra mình hoàn toàn không yêu. Nó chứa đựng những bí mật mà bạn chỉ khám phá được sau khi đã hoàn thành.”

Những dòng trên được trích từ cuốn sách Nếu biết trăm năm là hữu hạn của tác giả Phạm Lữ Ân.

Cuốn sách là sự kết hợp thành công của đôi vợ chồng Đặng Nguyễn Đông Vy và Phạm Công Luận dưới bút danh chung là Phạm Lữ Ân, đây là cái tên quen thuộc đối với nhiều độc giả của bán Nguyệt san 2! (số chuyên đề của báo Sinh viên Việt Nam).

Ảnh bìa cuốn sách Nếu biết trăm năm là hữu hạn
Ảnh bìa cuốn sách Nếu biết trăm năm là hữu hạn

Nếu biết trăm năm là hữu hạn là tuyển tập hơn bốn mươi tản văn ngắn ghi lại những chiêm nghiệm, đánh giá của tác giả về cuộc đời, tình yêu, tình bạn hay những hoài bão của tuổi trẻ.

 Với nhiều góc nhìn khác nhau, cuốn sách giống như người bạn đồng hành mà ở bất cứ chặng nào trong cuộc đời ta cũng có thể tìm đến.

Là những tâm tình và khuyên nhủ dành cho những người trẻ non nớt

Từng gắn bó nhiều năm với báo Sinh viên Việt Nam nên cả hai nhà báo có cái nhìn trọn vẹn và thấu hiểu tâm tư của những người trẻ.

Những lo lắng, sợ hãi trước quãng đường đời mới, những chông chênh mà bất kì ai khi đi qua những tháng năm mê mải ấy cũng đều trải qua cứ thế hiện lên trong những trang văn của Phạm Lữ Ân, người đọc như bắt gặp chút ngây ngô vụng dại của mình trong đó.

Trong những tháng năm ấy, ta dễ dàng trở nên đơn độc và nhỏ bé cũng dễ mắc phải những sai lầm, đánh mất chính bản thân mình.

 “Người ta nói nhiều về cảm xúc, về cách ngừa thai, về khoái cảm, nhưng đôi khi người ta quên nói điều này: khoảnh khắc đó là thời điểm ta dễ tổn thương. Khi không còn gì giấu giếm, cũng có nghĩa là không còn gì để tự bảo vệ.

Khi ta bộc lộ mình rõ nhất, thật nhất, trần trụi nhất, ấy là khi ta trở nên dễ bị tổn thương hơn bao giờ hết. Điều đó đúng cho cả nam và nữ.

Khi ta sẵn sàng ở vào trạng thái dễ bị tổn thương với ai đó, là bởi ta tin vào mối quan hệ sâu đậm. Khi ta trút hết lòng mình, cũng như khi ta trút hết xiêm y vậy, là bởi vì ta tin.

Tuổi thơ ngây mãi mãi là thiên đường của đời người. Nếu quyết định lìa xa nó vào thời khắc nào đó, hãy chắc chắn rằng bạn lìa xa nó để đến một thiên đường khác, chứ không phải địa ngục.

Và hãy chắc rằng mình chọn đúng bạn đồng hành. Nếu có bất cứ gợn suy nghĩ nào rằng bạn chưa sẵn sàng, rằng bạn chưa đủ tôn trọng hay chưa nhận đủ sự tôn trọng, rằng bạn chưa đủ tin cậy và chưa được tin cậy đủ, thì hãy dừng lại.

Chầm chậm thôi, không chỉ để đợi đúng lúc mà đợi để biết chắc rằng ta gặp đúng người.”

Nếu biết trăm năm là hữu hạn  – Phạm Lữ Ân

Với lối viết gần gũi và dung dị, Phạm Lữ Ân không chỉ giống như một người bạn biết cảm thấu mà còn kịp thời đưa ra những lời khuyên chân thành và đúng lúc.

Thấu hiểu nhưng cũng đầy quyết liệt và mạnh mẽ, tác giả đem đến nhiều cái nhìn về tình yêu, tình bạn nhưng bao giờ cũng kèm với lời nhắn nhủ hãy biết trân trọng chính bản thân, học cách lớn dần mỗi ngày và đừng đánh mất chính mình trước những bão giông và cám dỗ của cuộc đời.

Ảnh minh họa cuốn sách Nếu biết trăm năm là hữu hạn
Cuốn sách đem đến những lời khuyên chân thành nhưng cũng đầy quyết liệt và sắc sảo

Không chỉ bao gồm những lời khuyên về tình yêu tuổi mới lớn, Phạm Lữ Ân còn đem đến những cái nhìn đầy triết luận, khéo léo dẫn dắt người đọc đến với những vấn đề tưởng như thật vĩ mô như giá trị của đồng tiền, giá trị của con người.

“Tôi đã sống qua nhiều năm tháng mới nhận ra bản chất của đồng tiền, và tôi ước gì khi tôi mới mười bảy tuổi, có ai đó đã nói cho tôi biết ý nghĩa đích thực của tiền, thứ mà chúng ta sẽ chạm đến mỗi ngày trong suốt cuộc đời.

 Phải chăng chúng ta nên trả lại cho tiền khuôn mặt giản dị của nó: một công cụ dùng để trao đổi các giá trị tương xứng. Đừng khoác cho nó uy lực mà nó không có, cũng đừng gán cho nó tội lỗi mà nó không phạm.

Cái làm con người sa ngã không phải là sức mạnh của đồng tiền, mà là những tham vọng không chính đáng của chính bản thân ta: có được những thứ không phải của mình, sở hữu những thứ vượt quá công sức của mình, danh tiếng mà mình không xứng đáng, vật chất mà mình chưa đủ khả năng mua…”

Nếu biết trăm năm là hữu hạn – Phạm Lữ Ân

Là người bạn tâm giao trong quá trình trưởng thành của mỗi người

Bước ra khỏi vùng an toàn, bắt đầu với hành trình lớn dần là khi ta hiểu ra mọi thứ không còn giản đơn và dễ dàng, bất cứ lúc nào cũng có thể vấp ngã, ngay cả khi biết mình là ai, biết mình ở đâu cũng không tránh khỏi những giây phút lạc lõng và chùn bước.

Nếu biết trăm năm là hữu hạn giống như một chiếc kim chỉ nam cho mỗi người trẻ để ta biết cách trân trọng giá trị của bản thân mình, từ đó tìm ra mục đích đời mình và sống trọn vẹn từng phút giây.

“Có lẽ chúng ta cần một cái nhìn khác. Rằng chẳng có ước mơ nào là tầm thường. Và chúng ta học không phải để thoát khỏi nghề rẻ rúng này, để được làm nghề danh giá kia. Mà học để có thể làm điều mình yêu thích một cách tốt nhất và từ đó mang về cho bản thân thu nhập cao nhất có thể, một cách xứng đáng và tự hào.

Phần đông chúng ta cũng sẽ là người bình thường. Nhưng điều đó không thể ngăn cản chúng ta vươn lên từng ngày. Bởi luôn có một đỉnh cao cho mỗi nghề bình thường.”

Nếu biết trăm năm là hữu hạn – Phạm Lữ Ân

Là tiếng lòng chưa từng nói của người làm cha mẹ

Bên cạnh những bài học nhân sinh, Nếu biết trăm năm là hữu hạn còn là lời tâm sự của những người đã qua tuổi hoa niên, đã hiểu thấu được nỗi lòng của người làm cha mẹ.

“Ai cũng biết làm cha mẹ là một việc khó khăn. Vậy phải chăng chúng ta đã, đang làm con quá dễ dàng, bằng cách biện hộ “rằng thì là” nước mắt chảy xuôi, nên không cần quan tâm đến nỗi lòng cha mẹ?”

Nếu biết trăm năm là hữu hạn – Phạm Lữ Ân

 

Có lẽ vì chưa thực sự trải qua nên ta chưa thể hiểu hết giá trị và những hy sinh của bậc sinh thành nhưng qua từng lời văn xúc cảm của Phạm Lữ Ân ta nhận ra nhiều bài học sâu sắc.

Rằng “Nhà” là phần cứng, còn sự bình yên, hạnh phúc, niềm vui là phần mềm. Gia đình là phần cứng, còn tình yêu và sự thấu hiểu là phần mềm.

Với vốn sống phong phú, lối viết chân thật và gần gũi, chỉ với hơn một trăm trang sách, Phạm Lữ Ân đã khéo léo lồng ghép trong mỗi câu chuyện những bài học khúc triết, những triết lí sâu sắc mà không giáo điều, khô cứng.

Ảnh minh họa Nếu biết trăm năm là hữu hạn
Nếu biết trăm năm là hữu hạn trở thành sự lựa chọn của nhiều bạn trẻ trong hành trình lớn lên của mình

Ngay từ những ngày đầu được xuất bản, Nếu biết trăm năm là hữu hạn đã trở thành một hiện tượng trong văn hóa đọc của giới trẻ Việt Nam. Cho đến nay, dù đã được tái bản đến hai mươi lần cuốn sách vẫn là sự lựa chọn của nhiều người trên hành trình trưởng thành.

Rất nhiều độc giả đã từng thừa nhận, họ rút ra được nhiều bài học dưới những trang văn đầy tinh tế và trong trẻo của Phạm Lữ Ân, và bằng cách này hay cách khác, họ tìm ra được giá trị của bản thân và lớn lên từng ngày. 

Cũng bởi vậy mà trong nhiều năm liền, Nếu biết trăm năm là hữu hạn trở thành cuốn sách gối đầu giường cho nhiều người trẻ, khơi gợi nhiệt huyết và đánh thức những điều đẹp đẽ ẩn sâu trong trái tim.

Hải Quỳnh