Sài Gòn từ lâu được xem là chốn dung thân của biết bao người, đã có những người tìm đến Sài Gòn chỉ với hy vọng kiếm tìm một sự thay đổi cho cuộc sống hằng ngày của họ, để rồi lâu dần mà quên đi sự phân biệt quê quán gốc tích, gọi nhau bằng “người Sài Gòn” lúc nào không hay.

Từ bao giờ mà Sài Gòn trở thành một phần không thể thiếu đối với những ai từng đặt chân lên mảnh đất này, dù nơi đây là phố thị phồn hoa hay thành phố hối hả, tất cả đều lu mờ trước cái tình người giản dị nhưng đủ chân thành để níu giữ những vị khách từng ghé thăm Sài Gòn.

Sài Gòn thị thành hoang dại của tác giả Khải Đơn đã vẽ nên một thành phố tấp nập tiếng còi xe và bước chân người qua lại, ánh đèn vàng lấp lánh màn đêm nhưng rực rỡ hơn cả là tấm lòng con người nơi đây.

Khải Đơn và cảm hứng bất tận đối với văn chương 

Khải Đơn tên thật là Phạm Lan Phương và là phóng viên tự do tại Sài Gòn, cô tác nghiệp trong khu vực Đông Nam Á cho một số báo, hãng tin tại Việt Nam và viết văn toàn thời gian.

Khải Đơn là một nữ tác giả đam mê viết tự do với những tản văn xoay quanh đời sống con người, ngòi bút của nhà văn không đơn thuần là viết lách mà cô còn yêu thích mảng báo chí và đã có những bài báo được đăng tải trên báo Tuổi trẻ, Thanh niên.

Sài gòn thị thành hoang dại, Sài Gòn thị thành hoang dại: Khi tình cảm rực rỡ hơn ánh đèn hoa lệ
Khải Đơn đã mang đến những cuốn sách đầy trăn trở cho người đọc

Không dừng lại ở đó, cô còn là người có sở thích viết blog và có hẳn một trang dành riêng cho các bài viết của mình, phần lớn nội dung liên quan đến đời sống và hiện tượng cá nhân nhưng bài đăng về các khía cạnh khác cũng đa dạng không kém. 

Ấn phẩm trước đó của nhà văn là Đừng tháo xuống nụ cười đã nhận được sự đón nhận nồng nhiệt từ độc giả và Sài Gòn thị thành hoang dại cũng có riêng cho mình những ngợi khen, dù nó được xuất bản chỉ một năm sau khi Khải Đơn ra mắt cuốn sách đầu tay.

Sài gòn thị thành hoang dại, Sài Gòn thị thành hoang dại: Khi tình cảm rực rỡ hơn ánh đèn hoa lệ
Sài Gòn thị thành hoang dại cũng có riêng cho mình những ngợi khen

Sài Gòn thị thành hoang dại là cuốn sách viết về Sài Gòn, về những con người mưu sinh vất vả phải tạm biệt quê hương để tìm kiếm một cuộc sống tốt hơn. Họ mong đợi một điều gì đó có thể thay đổi tương lai, thoát khỏi sự ngặt nghèo của số phận.

“Sài Gòn này vậy đó, yêu thương không hết, nhưng cũng rỏ máu mà sống. Có những người đã gục ngã, ai đó gọi họ là “nạn nhân của đô thị”, nghe chua chát thẳm sâu và tủi hổ vô cùng.”

Tác giả Khải Đơn đã khắc họa chi tiết hình ảnh con người và cuộc sống đa hình ở Sài Gòn, đằng sau sự phồn hoa của thành thị là những mảnh đời bấp bênh, luôn mưu cầu hạnh phúc và sống bằng lòng bao dung của những con người thiện lành.

Bức tranh cuộc sống trong Sài Gòn thị thành hoang dại

Là một người nhập cư nên đối với tác giả, Sài Gòn như một miền đất xa lạ, một miền đất biết ấp ủ hoài bão của những ai muốn trở thành “vị anh hùng”, biết nuôi dưỡng khát khao chinh phục và lòng can đảm cho những ai sẵn sàng đối mặt với cuộc đời.

Nhà văn thấu hiểu Sài Gòn như thể nơi đây là quê hương, quên đi mình từng là người nhập cư, cô và thành phố này như chưa bao giờ tồn tại ranh giới vùng miền. Sài Gòn chào đón cô như chào đón đứa con xa nhà lâu ngày trở về, cô yêu Sài Gòn như yêu chính gia đình nhỏ của mình.

“Đây là Sài Gòn của tôi, một thành phố đắng cay trên từng cung đường, hồn nhiên mỗi bình minh và chen nhau đến chết ngạt trong đêm triều cường bi quan bậc nhất.

… Tôi đã yêu nó…”

Tác phẩm trải dài bằng những câu chuyện của con người và xã hội, bằng hình ảnh của đêm lung linh ánh đèn và buổi sáng sớm inh ỏi tiếng còi xe. Tác giả dẫn bạn đọc đến từng ngóc ngách của thành phố, từ những nơi lấp lánh vẻ đẹp sang trọng của vật chất đến những con hẻm nhỏ mà hạnh phúc có lẽ đã quên ghé thăm.

Dưới ngòi bút nhẹ nhàng của Khải Đơn, Sài Gòn hiện lên như một thành phố đang lớn, thoạt đầu chỉ là Thị thành hoang dại dần trở thành Sài Gòn – Tại sao để yêu?, đến khi đủ khôn lớn lại giống như một khu Chợ giấc mơ của bao người, biết trân trọng từng Kỷ niệm đóng đinh trên phố.

Sài gòn thị thành hoang dại, Sài Gòn thị thành hoang dại: Khi tình cảm rực rỡ hơn ánh đèn hoa lệ
Sài Gòn thị thành hoang dại với những bài viết đầy suy ngẫm

Theo lời kể của nhà văn, Sài Gòn là một nơi hoa lệ, những tòa nhà cao tầng chen nhau mọc lên như nấm, những con phố tràn ngập ánh đèn mỗi đêm và những nhà hàng, khách sạn cao cấp luôn tấp nập những vị khách đến từ phương xa dừng chân thưởng thức sự sang trọng bậc nhất.

Sài Gòn còn mang một vẻ đẹp chuyển mình mỗi khi thay áo mới lúc giao mùa, là nét đẹp phản chiếu sau một cơn mưa rào lướt ngang qua thành phố, để lại những vũng nước mưa chưa kịp rút và có chiếc xe tinh nghịch vô tình chạy nhanh qua làm nước văng khắp nơi.

Sài Gòn còn là những ngõ phố phảng phất hương thơm của những chồng sách cũ, thấp thoáng hình bóng các tiệm cho thuê giữa thời đại công nghệ tiên tiến. Có lẽ đâu đó vẫn còn những người đam mê sách, thích mùi hương và yêu thích cảm giác cầm sách trên tay, vừa đọc vừa suy ngẫm.

Thế nhưng Sài Gòn hoa lệ phải chăng là bên hoa bên lệ, bởi lẽ đằng sau nét đẹp xa hoa ấy là những khu chung cư cũ kĩ, những ngôi nhà ổ chuột dựng san sát nhau bên bờ sông với những gia đình thiếu may mắn, chỉ biết ngắm nhìn dòng người tận hưởng niềm vui mà mình không có.

Tác giả không tập trung miêu tả vẻ đẹp hào nhoáng của thành phố mà thay vào đó, cô mượn nó để nhắc đến một khía cạnh khác của cuộc sống nơi đây. Đối với cô, Sài Gòn đẹp hơn cả khi chứa đựng những nét giản dị chân thật của con người.

“Nhìn cho kỹ, mới thấy đứng ở bờ sông hoang dại bẩn thỉu mà còn gắn bó, hiền hòa hơn gấp nhiều lần cuộc đời trên những block nhà đầy ẩn ý và câm nín…”

Là người nhập cư và rất yêu Sài Gòn, tác giả biết rõ những ai đặt chân đến vùng đất này đang mong đợi điều gì. Họ cũng đến từ những vùng miền xa xôi như cô, có điều may mắn không đủ nên phải tự đi kiếm tìm ánh sáng cho tương lai mịt mờ.

Họ là những con người bận bịu với cuộc sống mưu sinh vất vả nhưng biết sống hết mình với thời gian, họ kiếm sống bằng việc chạy xe ôm hay bán vé số, họ chạy ngược xuôi trên mọi nẻo đường thành phố vì không chấp nhận phó mặc cho cuộc đời.

Đối với họ, số phận khó khăn không thể đánh gục tinh thần lạc quan, cả ngày mệt nhọc vì mải mê làm việc vẫn không thể ngăn bước chân tìm đến những nơi thân thuộc đầy ắp tiếng cười.

Không gì hạnh phúc hơn khi gọi nhau í ới trong một quán trà đá vỉa hè, rủ nhau ca hát, đánh đàn hay tặng nhau một điếu thuốc và kể nhau nghe mọi chuyện trên đời. Không gì vui hơn khi cùng nhau câu cá ở cái kênh gần nhà, nước ô nhiễm nhưng ai cũng thấy thân quen.

Sài gòn thị thành hoang dại, Sài Gòn thị thành hoang dại: Khi tình cảm rực rỡ hơn ánh đèn hoa lệ
Sài Gòn thị thành hoang dại mang đến sự giản dị trong đời sống của mỗi người

Sài Gòn đối với mọi người còn là Chợ giấc mơ, những con người hành hương mang giấc mơ đến Sài Gòn. Họ mơ về một cuộc đời an nhàn, mơ con mình đậu đại học, mơ tấm áo ấm và bao lì xì cho đứa con thơ ở nhà, để rồi lại tiếp tục rao bán ước mơ.

Câu chuyện mua bán giấc mơ cứ thế không có lúc dừng lại, những người nghèo khổ ấy chỉ mong rằng sẽ có thật nhiều người mua lấy giấc mơ của họ, để có thể tích góp đủ tiền mà thực hiện ước mơ dang dở ở quê nhà.

Những con người chung số phận ấy đã nương tựa nhau mà sống, đã gỡ bỏ nỗi sợ mà trở nên hiền lành, thật lòng với mọi người xung quanh. Họ cho nhau tình yêu thương và sự đồng cảm, thắp sáng ngọn lửa hy vọng trong tim người khác để phần nào sưởi ấm chính mình.

Hoàn cảnh không thể ngăn cản lòng người, dù sống trong bao khổ cực thì con người vẫn có thể cho nhau niềm tin, đủ để xoa dịu những trái tim cô đơn nơi xứ sở xa lạ.

Sài Gòn đẹp theo nhiều cách khác nhau nhưng đối với Khải Đơn, Sài Gòn đẹp nhất là khi con người ta biết yêu thương, biết cảm thông cho những mảnh đời bất hạnh xung quanh mình. Sài Gòn về đêm lung linh ánh đèn vàng nhưng rực rỡ hơn là tình người chân thành nơi đây.

Sài gòn thị thành hoang dại, Sài Gòn thị thành hoang dại: Khi tình cảm rực rỡ hơn ánh đèn hoa lệ
Sài Gòn rực rỡ về đêm với những ánh đèn vàng

Trong thâm tâm nhà văn, mọi thứ về Sài Gòn đều là Kỷ niệm đóng đinh trên phố, cứ ngỡ rời xa thành phố này thì mọi cảm xúc sẽ tan biến, không còn cảm thấy mệt mỏi khi hòa vào dòng người hối hả ngoài kia.

Thế nhưng, khi nghe thấy đâu đó tiếng gọi thân thuộc thì lại bất giác nhớ về Sài Gòn, nhớ về khoảng thời gian cực khổ ngược xuôi kiếm miếng cơm manh áo, lại vô tình kiếm được những niềm vui.

“Khi phải xa Sài Gòn, không nỗi nhớ nào tồn tại. Nhưng chỉ cần như sáng nay, đứng giữa phố, cười với cô bán cà phê và nghe chú bán báo hỏi “Con đi đâu lâu không về?” mới thấy nhớ Sài Gòn như một vùng ký ức quá nhiều những niềm vui vô điều kiện…”

Sài Gòn thị thành hoang dại như lời tự sự chân thành của những người con được sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn, của những người nhập cư đang đi tìm cho mình chút ánh sáng le lói, của những người từ phương xa khi được nhìn ngắm nét đẹp bình dị đến từ những điều nhỏ bé của thành phố.

Tác phẩm cũng là lời tâm tình của tác giả dành cho những ai trót yêu Sài Gòn, muốn hiểu rõ người tình ấy hơn. 

Tình cảm chân thành của tác giả trong Sài Gòn thị thành hoang dại

Tuy nhà văn là người nhập cư nhưng đối với cô, Sài Gòn đã trở thành mảnh đất quê hương từ bao giờ, cô yêu Sài Gòn từ những điều nhỏ bé, yêu cả cách người Sài Gòn san sẻ niềm vui lẫn nỗi buồn.

Sài Gòn thị thành hoang dại không chỉ là áng tản văn mà còn là tình cảm chân thành của tác giả dành cho Sài Gòn và con người sinh sống nơi đây, họ giản dị nhưng giàu tình thương, họ không chạm đến xa hoa nhưng lại chạm đến trái tim của những ai cần chữa lành.

Sài gòn thị thành hoang dại, Sài Gòn thị thành hoang dại: Khi tình cảm rực rỡ hơn ánh đèn hoa lệ
Sài Gòn không chỉ có xa hoa mà có cả những người bao dung với trái tim tổn thương

Từng câu chữ của nhà văn còn miêu tả chân thật những góc khuất thành thị, qua đó độc giả có thể cảm nhận sâu sắc hơn tình cảm của cô dành cho cuộc sống ở Sài Gòn. Mỗi người có một số phận riêng biệt nhưng ai cũng có tấm lòng bao dung, đó là điều tạo nên nét đẹp của Sài Gòn.

Kết hợp với văn phong nhẹ nhàng mà sâu lắng, Sài Gòn thị thành hoang dại là cuốn tản văn đặc sắc về nơi phố thị phồn vinh nhưng ẩn sâu trong đó là sự bấp bênh, cơ cực của những con người nghèo khổ phải rời bỏ quê hương để trang trải cuộc sống. 

Tác giả đã thành công trong việc khắc họa những hình ảnh gần gũi của Sài Gòn và bộc lộ chân thật tình cảm của mình qua từng câu chuyện, đồng thời để lại trong lòng người đọc những cảm nhận sâu sắc về một thành phố hoa lệ bên ngoài nhưng luôn mưu cầu hạnh phúc từ bên trong.

Sài Gòn thị thành hoang dại có lẽ là tác phẩm được nhiều người tìm đến, đặc biệt là những ai muốn gắn bó nhiều hơn với vùng đất này. Tình cảm của tác giả gửi gắm trong tác phẩm vẫn sẽ nguyên vẹn như thế, như cách đối đãi của Sài Gòn dành cho những người con xa xứ đã tìm đến mình.

Nam Phương