Khởi đầu từ một ngày tháng Bảy năm 2017, Hall of Dreamers từ lâu đã trở thành người bạn đồng hành và chốn dựa tâm hồn cho nhiều bạn trẻ, sau chặng đường ba năm, mới đây nhóm tác giả trẻ đã cho ra đời tác phẩm đầu tay là Thương người năm ấy rời xa năm này.

Cuốn sách giống như một dòng chảy đầy thương nhớ, nối liền quá khứ và hiện tại, lưu giữ lại những điều đẹp đẽ nhất nhưng cũng đầy u hoài của tuổi trẻ.

Chúng tôi viết cho nỗi buồn của người trẻ

Hall of Dreamers được thành lập ra với mục đích chính là chia sẻ nghệ thuật, là trạm dừng cho những người trẻ và kết nối những tâm hồn mộng mơ nhưng cũng đầy những cảm giác chông chênh.

MUA SÁCH Ở ĐÂY ĐỂ NHẬN GIẢM GIÁ NÈ !!!!

Thương người năm ấy rời xa năm này, Thương người năm ấy rời xa năm này: Cuộc hạnh ngộ đẹp đẽ của tuổi trẻ
Hall of Dreamers là nơi bạn không cần giấu chặt cảm xúc của mình mà có thể tự do trải lòng

Được tạo ra chính từ những người trẻ nên hơn ai hết họ hiểu những cảm xúc mà ai rồi cũng một lần trải qua trong tuổi hoa niên đầy đẹp đẽ ấy.

Bởi vậy, ở Hall of Dreamers, độc giả luôn được sống thật với cảm xúc của chính mình, được chia sẻ, thấu hiểu và truyền động lực để có thể bước qua những năm tháng tuổi trẻ một cách đầy an yên và mạnh mẽ.

“Chúng tôi viết cho nỗi buồn của người trẻ”

Đó là mục tiêu và cũng là tấm lòng đầy nhiệt thành, chân thật của nhóm tác giả từ những ngày đầu tiên cho đến tận bây giờ.

Trong hành trình ba năm, họ từ những cây viết xa lạ, những màu sắc riêng trở thành bạn, trở thành đồng nghiệp và cùng nhau truyền lửa. Có người rời đi, kẻ ở lại nhưng những giá trị tốt đẹp và tích cực vẫn mãi còn đó.

Thương người năm ấy rời xa năm này, Thương người năm ấy rời xa năm này: Cuộc hạnh ngộ đẹp đẽ của tuổi trẻ
Ảnh minh họa bìa sách Thương người năm ấy rời xa năm này

Đây chính là quả ngọt đầu tiên sau những tháng ngày cùng nhau vun trồng ước mơ và miệt mài cống hiến của Hall of Dreamers.

Thương người năm ấy rời xa năm này là trạm chuyển tiếp trong hành trình lớn lên

Cuốn sách là tuyển tập gần 50 tản văn của năm tác giả trẻ là Shin, Hann, Mìn, Siu và Đen, họ cũng là những người đầu tiên thành lập và phát triển nên Hall of Dreamers.

“Thương người năm ấy rời xa năm này” là nhiều câu chuyện của những người cũ viết về ngày cũ. Những người không còn đi đúng hướng bên quãng thời gian tuổi trẻ. Chỉ còn bước chân về một phía xa vời, trốn nắng mưa trên một tòa cao ốc, ngước mắt xem ai kia đã tìm thấy hạnh phúc họ hằng mong mỏi hay chưa.”

Với một dung lượng không quá dài nhưng trong 200 trang sách, người đọc nhiều lần bắt gặp bóng dáng của chính mình. Có những bồng bột trẻ dại, có những nỗi cô đơn không thể nói cùng ai và có cả những người đã đi ngang đời mình.

Thương người năm ấy rời xa năm này, Thương người năm ấy rời xa năm này: Cuộc hạnh ngộ đẹp đẽ của tuổi trẻ
Bìa sách đầy thơ mộng và lãng mạn của Thương người năm ấy rời xa năm này 

Chúng ta có một thứ gọi là tuổi trẻ, đó là quãng đã qua buổi ngây ngô nhưng còn cách xa hai chữ trưởng thành. Ở đó, ai rồi cũng giống như những người lữ khách một mình độc hành tiến về phía trước.

“Tôi nhận ra rằng người trẻ trong thời đại này đang tìm sứ mệnh của chính mình qua những trích dẫn, lời văn, tình yêu và cả những chuyến đi dài. Thế giới dài rộng kia có loài lạc đà lang thang thu mình trong cơn bão cát sa mạc, những cơn bão kéo theo gió, cát và bụi tối, che khuất đường đi.

Nhưng chúng ta khi nhắc về tương lai cũng đâu khác gì loại lạc đà năm đó. Xung quanh cũng là một sa mạc rộng lớn và mơ hồ, bản thân mình lại như chấm nhỏ giữa chặng hành trình dài, tìm nơi trú chân để đi tiếp ngày tháng vội vã. Nếu có thấy bão cát thì lại tiếp tục đi, dù chậm dù tối, không ở lại chịu trận như đàn lạc đà kia, ở lại dù biết mình sẽ lạc bước chân và mất đi bản lĩnh.

Chỉ niềm tin còn lại. Nóng hổi. Thở vào bàn tay mình thấy khấp khởi an lòng.”

Người ta nói nhiều về tuổi trẻ trong đời nhưng rồi chúng ta liệu có tỏ tường đó là gì. Tuổi trẻ có gì ngoài những chông chênh không ai thấu hiểu, chưa rõ mình là ai và cần gì đã phải bước vào đường chạy.

Thương người năm ấy rời xa năm này, Thương người năm ấy rời xa năm này: Cuộc hạnh ngộ đẹp đẽ của tuổi trẻ
Thương người năm ấy rời xa năm này như một trạm dừng chân trong hành trình trưởng thành của người trẻ

Chúng ta mất rất nhiều năm trên ghế nhà trường nhưng chưa từng có bài học nào dạy rằng giữa những ngã rẽ của cuộc đời nên chọn như thế nào, giữa một bên là ước mơ cùng mộng tưởng với một bên là đường chạy thực tế của cuộc đời.

“Chúng ta sẽ là gì nếu không còn là chúng ta nữa, sẽ là gì nếu đánh đổi hạnh phúc để lấy một loại vật chất cuốn trên người, thay máu trong huyết quản bằng dịch xanh hóa chất, trái tim đổi lấy guồng động cơ…”

Tuổi trẻ có gì ngoài một con tàu chạy mãi không thể ngừng, chúng ta bước lên đó, chờ đợi nó đi vào trạm cuối cùng và lặng nhìn từng người nhấn nút xin dừng chân.

Thương người năm ấy rời xa năm này, Thương người năm ấy rời xa năm này: Cuộc hạnh ngộ đẹp đẽ của tuổi trẻ
Tuổi trẻ là dại khờ, là bỏ lỡ và lìa xa nhau

Kẻ cùng mình đi đến cuối cùng rất có thể không phải là người từng gắn bó mãi không rời.

Chúng ta luôn tưởng rằng mình sẽ cùng tiến về phía trước, vĩnh viễn bên nhau nhưng đến khi ngoảnh đầu lại mới phát hiện rằng trưởng thành chỉ có thể làm cho chúng ta chia ly.

“Đâu đó giữa những chuyến xe, những ngã rẽ, giữa những góc cũ, quán quen, mình chợt thấy bóng hình của người từng đối với mình là mãi mãi.

“Mãi mãi” – đợi đến lúc mọi thứ vỡ tan, mới hiểu ra rằng đó cũng chỉ là một cách gọi tên hạn định.”

Là bởi vì những năm tháng ấy, ta trẻ dại, bồng bột và ôm trong lòng những nỗi cô đơn riêng nên không cách nào bao dung, thấu hiểu và thế là lỡ nhau cả một đời.

“Ngày hôm sau tan làm, tôi về nhà đã không còn nhìn thấy chiếc máy giặt cũ kỹ mình mua từ hơn ba năm trước, chỉ còn đống quần áo thơm lành mùi nước xả trên dây phơi. Và chỉ có quần áo của tôi, lục lọi cách mấy cũng không thấy quần áo của em đâu nữa. Bên ngoài là hoàng hôn, thành phố ẩn mình trong một màu cam thê lương buồn bã. Cơn mưa hôm qua đã là cơn mưa cuối cùng.

Tôi không đi tìm em, cũng không có ý định sẽ đợi em, vì tôi biết em sẽ không quay về nữa. Em đi tìm cơn mưa của mình, ở đây không có cơn mưa mà em cần…”

Có những người ở lần cuối cùng nói lời tạm biệt, vẫn thường nghĩ rồi sẽ có cơ hội tương phùng nhưng chẳng ai lường được kì thực một khi rời đi là sẽ chẳng bao giờ có thể gặp lại nữa.

Thương người năm ấy rời xa năm này, Thương người năm ấy rời xa năm này: Cuộc hạnh ngộ đẹp đẽ của tuổi trẻ
“Chỉ cần mình bước ra khỏi ô cửa ấy, mọi thứ đã phải ở lại với thời gian.”

Thương người năm ấy rời xa năm này giống như một dòng nhớ đầy dịu êm của lãng đãng hồi ức, đưa bạn về lại những ngày cũ tưởng như đã bị năm tháng phủi bụi.

Bạn sẽ tìm thấy ở đó câu chuyện của người, niềm thương của mình và cả hồi ức của chúng ta.

Cùng nhìn lại nỗi u hoài an yên của tuổi trẻ trong Thương người năm ấy rời xa năm này

Có những người mà ta từng hết lòng thương nhưng lại chỉ có thể cùng nhau đi một đoạn đường ngắn ngủi rồi ở mãi trong hồi ức.

Thương người năm ấy rời xa năm này, Thương người năm ấy rời xa năm này: Cuộc hạnh ngộ đẹp đẽ của tuổi trẻ
“Người ta thường cắt tóc để rũ bỏ nỗi buồn đúng không?”

Thương người năm ấy rời xa năm này giúp bạn lưu giữ tất cả những hỉ nộ ái ố, thương nhớ tiếc nuối của năm tháng ấy. Như chiếc hộp nhạc đầy đẹp đẽ, chỉ cần mở ra là mọi thứ cứ thế ting ting tang tang ngân lên, ùa về trong tâm trí ngỡ như chưa từng tách rời.

“Những ngày tháng về già, tôi phát hiện ra thực tế, người ta rất sợ cô đơn. Như bà tôi hay ngồi trên ghế mây ngoài hiên, cứ chốc chốc lại gọi tên tôi để nghe tôi trả lời. Tôi không biết mình sau này sẽ như thế chăng, có một ai đó để gọi tên, để nghe họ trẩ lời. Có lẽ khi hồi tưởng lại những ngày tháng trẻ tuôi, tôi chỉ muốn một người lấp đầy khoảng thời gian đó.”

Nhưng đó hoàn toàn không phải là thứ ru bạn vào một cõi đầy buồn đau và khiến bạn đắm chìm u mê không dứt ra được. Cuốn sách ở đó để nhắc chúng ta về những hồi ức đẹp đẽ trong quá khứ nhưng cũng để bạn biết đã đến lúc bước qua nỗi đớn đau ấy rồi.

MUA SÁCH Ở ĐÂY ĐỂ NHẬN GIẢM GIÁ NÈ !!!!

“Chúng ta cần biến cố để trưởng thành.

Để thôi tin tưởng và tiếp tục những mù quáng thời thanh xuân.”

Những vẫn vương của tuổi trẻ sẽ chẳng bao giờ mất đi, chúng sẽ mãi nằm đó như một minh chứng rằng ta đã từng là của nhau.

Thương người năm ấy rời xa năm này, Thương người năm ấy rời xa năm này: Cuộc hạnh ngộ đẹp đẽ của tuổi trẻ
Bởi vậy mà kiếp này hy vọng anh có thể an yên tự tại, còn hạnh phúc đôi mình em hẹn anh ở một cuộc đời khác.

Sau này chúng ta có thể không còn thương người ấy nữa nhưng cũng thể chối bỏ bản thân trong quá khứ đã từng thương họ hết lòng. Bởi dù đớn đau day dứt hay nhẹ nhàng an yên thì mình cũng là cả tuổi trẻ của nhau.

“Những ai đã đi qua cuộc đời em, từng là một mảnh ký ức dù nhỏ, dù lớn trong tâm hồn em. Thì em đều gửi dành những gì tốt đẹp, yên bình nhất về họ.

Ai sai, ai đúng. Ai đáng trách, ai đáng thương.

Có còn quan trọng gì nữa đâu. Khi kết thúc là kết thúc. Giữ những điều đẹp đẽ, là điều cần thiết hơn hết thảy.”

Không phải cứ chia ly là đại diện cho tình cảm không tốt và nỗi bi thương, những điều từng có với nhau chính là hồi ức đẹp đẽ nhất. Như một người đã từng nói:

“Bạn phải biết rằng có một số tình cảm nếu thăng hoa thì đã thăng hoa rồi, nó phân tán thì chính là phân tán. Khi tình cảm còn hãy trân trọng, nếu không còn nữa hãy để nó nhẹ nhàng tan biến.”

Bởi vậy mà ta luôn mong người có thể tuế nguyệt trường an, mùa xuân an nhiên tự tại, mùa hạ trọn đời hạnh phúc.

Thương người năm ấy rời xa năm này giống như một lời cầu chúc cho tất cả những người trẻ, mong rằng ai rồi cũng có thể quên thương đau và bước tiếp.

“Mình xứng đáng được yêu thương, bởi vì mình đã luôn cho đi tình yêu mà chẳng cần lại gì. Cậu cũng vậy. Anh cũng vậy.

Chúng ta đều là những cái cây vội thay lá mùa hạ, nhưng sẽ sớm ra hoa vào buổi sáng mùa đông.”

Gấp lại cuốn sách mà đáy lòng vẫn bồi hồi những cảm xúc khó diễn tả thành lời, như thể gặp lại bản thân và tuổi trẻ của chính mình trong những năm tháng hoa niên đầy tươi đẹp.

Tất cả giống như một giấc mộng dài, khi tỉnh lại có chút ngẩn ngơ tiếc nuối những điều đã qua của quá khứ nhưng đáy lòng lại đầy an yên, nhẹ nhõm và biết mình có thể bước qua và bước tới.

Hải Quỳnh