“Cái Đẹp có thể chứa đựng sự Xấu to lớn đến mức nào?”

Nếu có bao giờ bạn thắc mắc hay tự hỏi điều đó, hãy tìm đến Xấu (Grotesque) – Một tác phẩm kinh điển của Natsuo Kirino và tin rằng ở một góc độ nào đó, bạn sẽ nhận được câu trả lời hài lòng và thuyết phục.

Là một cuốn tiểu thuyết trinh thám nhưng bạn sẽ ít tìm thấy ở Xấu những cảnh tượng đầy máu me hay những màn đấu trí căng thẳng. Xấu có lẽ đúng hơn là một bản cáo trạng nhân tâm học về những đen tối và hoen gỉ trong tâm hồn con người.

MUA SÁCH Ở ĐÂY ĐỂ NHẬN GIẢM GIÁ NÈ !!!!

Vài nét về tác giả Natsuo Kirino và tiểu thuyết Xấu

Natsuo Kirino sinh năm 1951, là nữ nhà văn Nhật Bản nổi tiếng ở Nhật và các nước sử dụng tiếng Anh với những cuốn tiểu thuyết đậm màu sắc hình sự đen tối. Ngay từ khi xuất bản cuốn sách đầu tiên vào năm 1993 là Mưa rơi trên mặt tôi, bà đã nhận được rất nhiều giải thưởng văn chương danh giá.

Xấu (Grotesque) được sáng tác năm 2003 là một trong ba cuốn tiểu thuyết tiêu biểu của Natsuo Kirino. Ngay từ khi ra mắt tại Việt Nam, Xấu (Grotesque) đã tạo ra ấn tượng mạnh mẽ về cả hình thức lẫn nội dung.

 

 

Xấu, Xấu: Bản cáo trạng trần trụi về nhân tâm học
Ảnh bìa “Xấu” do NXB Nhã Nam phát hành

Xấu (Grotesque) gây ấn tượng mạnh với độc giả trước hết bởi bìa sách được thiết kế độc đáo với những vệt cắt chằng chịt trên da thịt, tạo thành chữ Xấu đầy ám ảnh và ma mị. Chỉ duy nhất hình ảnh ấy thôi cũng đủ thu hút và tò mò đối với những độc giả trung thành của thể loại trinh thám.

Xấu chứa đựng những bí mật đầy đen tối và u ám

Mở đầu cuốn sách là cái chết của hai cô gái mại dâm, bị giết hại dã man bởi cùng một kẻ sát nhân. Hai cô gái ấy là Yuriko Hitara và Kazue Sato, Zhang – Kẻ lao động chui mạt hạng đến từ Trung Quốc bị tình nghi là thủ phạm.

Nhưng Natsuo Kirino không cần quá nhiều trang giấy để miêu tả những màn đấu trí, sự hồi hộp mà một cuốn truyện trinh thám cần có, bà để hai cái chết ở đấy lửng lơ giữa tầng không để bắt đầu cho một câu chuyện khác, vén lên những bí mật hoen gỉ về cuộc đời của bốn cô gái, nhân vật “tôi”, Yuriko, Kazue và Mitsuru.

Người dẫn dắt câu chuyện là nhân vật “tôi” có mối liên hệ mật thiết với hai nạn nhân. Dưới những hồi tưởng và suy tư của nhân vật này, tuổi thơ và cuộc đời của các cô gái dần được hé lộ.

Xấu, Xấu: Bản cáo trạng trần trụi về nhân tâm học
Tiểu thuyết Xấu phiên bản tiếng Anh 

Cả bốn cô gái đều từng là nữ sinh của trường trung học Q danh giá. Yuriko và nhân vật “tôi” là hai chị em ruột. Cô là người có đầu óc nhưng nhan sắc bậc trung, luôn bị lu mờ bởi nhan sắc tuyệt trần, hư ảo và ma mị của cô em gái Yuriko, người luôn bị cho là đầu óc rỗng tuếch.

Nhân vật “tôi” từ đầu đến cuối rất ít khi xuất hiện, cũng không bao giờ giới thiệu quá nhiều về bản thân mình và dường như gấp lại cuốn sách, người ta chỉ nhớ về cô như chị gái của Yuriko, sự đối lập đó chính là điểm mở đầu cho những mâu thuẫn ngầm của hai chị em.

Cùng lớp với chị gái của Yuriko là hai nhân vật Kazue và Mitsuru. Kazue là cô gái xuất thân trong một gia đình lương thiện, con ngoan trò giỏi nhưng ngoài khả năng học hành ra, mọi thứ trong cô bình thường và xoàng xĩnh, luôn đắm chìm trong khao khát được hòa đồng, được công nhận.

Mitsuru có lẽ là cô gái tài sắc vẹn toàn nhất cũng là cô gái duy nhất mà nhân vật “tôi” từng coi là bạn nhưng cô cũng mang trong mình nỗi mặc cảm tự ti vì gia cảnh của mình, đến mức phải thuê nhà riêng ở những người xung quanh không phát hiện ra.

Bốn cô gái với bốn tính cách khác nhau, mang theo những mong mỏi riêng bước vào trường trung học Q danh giá. Trong những năm tháng học tập ở trường Q, một ngôi trường nổi tiếng, cũng là xã hội Nhật Bản thu nhỏ, rốt cuộc điều gì đã nhào nặn, đã dồn những cô gái ấy vào bước đường cùng?

Xấu, Xấu: Bản cáo trạng trần trụi về nhân tâm học
Là xã hội khắc nghiệt hay chính những tăm tối trong tâm hồn đã đẩy họ vào bước đường cùng (Ảnh minh họa: Ozabu)

Để rồi 20 năm sau, những người con gái ấy, đều trở nên méo mó và dị dạng đến không ai nhận ra. Nhân vật “tôi” sống một cuộc đời tồi tàn, tránh xa đàn ông, dùng cái nhìn cay nghiệt như gia vị để lay lắt sống qua ngày.

Yuriko, đứa con gái mang vẻ đẹp trời phú ấy rốt cuộc vì sao lại trở thành gái điếm để rồi chết một cách đầy dã man.

Kazue kia, rõ ràng là nhân viên của một công ty Kiến trúc nổi tiếng, vì sao ngày ngày sống hai cuộc đời, sáng là nhân viên thành đạt, đến tối lại tự biến mình thành một gái điếm đứng đường, và cũng không tránh khỏi cái chết đầy tức tưởi.

Còn Mitsuru, lại phải dựa vào một giáo phái, để duy trì niềm tin tồn tại?

Natsuo như thường thấy, luôn nhìn vào những khía cạnh dị thường, những điều u tối và méo mó nhất, đã đưa người đọc đi hết từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Những diễn giải, những câu chuyện ẩn sau mỗi số phận làm cho người ta không khỏi bàng hoàng.

Truyện được kể dưới góc nhìn của nhân vật “tôi” nhưng không làm cho người ta có cảm giác một chiều, phiến diện. Những bí mật tưởng như không bao giờ có thể chạm tới trong tâm hồn của Yuriko và Kazue lần lượt được trải ra qua những dòng nhật kí của hai cô gái.

Nhân vật “tôi” giống như người liên kết giữa hiện tại và quá khứ, giữa tăm tối và thù hận, lần lượt đem những bí mật ấy vén ra.

Có điều gì đằng sau cuốn tiểu thuyết mang đầy sự u ám và đen tối

Người đọc có lẽ sẽ ít bất ngờ với hung thủ cũng như động cơ gây án. Điều làm cho người ta bàng hoàng hơn là dường như Natsuo không bỏ qua cho bất kì nhân vật nào, dẫu đó là người chị gái, Yuriko, Kazue, Mitsuru, kẻ thủ ác Zhang hay dẫu chỉ là một nhân vật phụ nhỏ nhoi, không một ai thoát khỏi bản cáo trạng của bà.

Bà giống như một nhà nghiên cứu, đem tiêu bản nhân tâm của mỗi người, đặt dưới chiếc kính hiển vi, để chiếu rọi từng góc khuất u tối nhất.

Xấu, Xấu: Bản cáo trạng trần trụi về nhân tâm học
Những góc khuất tăm tối trong tâm hồn con người được phơi bày một cách đầy chân thực (Ảnh minh họa: Eemonn)

Xấu (Grotesque) với độ dài bất thường của nó, là nơi ta nhận ra, xã hội Nhật Bản được thu gọn lại chỉ trong hơn bốn trăm trang sách. Tuy đẹp đẽ, hào nhoáng nhưng lại chứa đựng những méo mó và tối tăm không ai có thể tưởng tượng được.

Ai đó đã từng nói, trong mỗi con người đều tồn tại một con quỷ, hiện thân của những điều xấu xa và tồi tệ nhất.

Mỗi nhân vật trong Xấu (Grotesque) tuy đều mang nuôi những con quỷ xấu xa, đầy đê tiện nhưng cũng mang trong mình những nỗi cô đơn và giằng xé tận cùng của loài người.

“Xin hãy đối xử tốt với tôi.

Tôi sẽ đối xử tốt với cô. Đổi lại, cô hãy tốt với tôi nhé!”

Xấu (Grotesque) khó đọc, u tối và ẩn chứa nhiều góc khuất đáng khinh của con người nhưng cũng lại ẩn chứa những nỗi lạc lõng không thể gọi tên. Câu thoại trên là của Kazue và kẻ thủ ác Zhang không bao lâu trước khi hắn giết chết cô, vẫn là câu thoại ám ảnh nhất khi gấp lại Xấu (Grotesque).

Nó giống như một lời cầu cứu đầy tuyệt vọng, không chỉ của Kazue hay Zhang mà hình còn là tiếng vọng đầy đau thương và bất lực của tất cả những mảnh đời trong Xấu (Grotesque).

Xấu, Xấu: Bản cáo trạng trần trụi về nhân tâm học
Mỗi nhân vật dường như đều bị giam cầm trong nỗi cô đơn và lạc lõng (Ảnh minh họa: Miles Johnston)

Những nhân vật xuất hiện trong Xấu (Grotesque), hình như không ai là thừa thãi hay mờ nhạt. Họ đều là hiện thân quá rõ nét của xã hội Nhật Bản, nơi tưởng như hoa lệ đẹp đẽ nhưng đầy rẫy những thù hận, cô đơn và lạc lõng.

Mitsuru có lẽ là ánh sáng duy nhất le lói trong căn hầm cô đơn của loài người ấy. Đến cuối cùng, cô là người duy nhất rũ bỏ hận thù, tìm lại tiếng gọi sơ khai của trái tim mình nhưng ta cũng lại thật giận Natsuo, khi đem đến cho một hy vọng lấp lửng không rõ đầu cuối như thế.

MUA SÁCH Ở ĐÂY ĐỂ NHẬN GIẢM GIÁ NÈ !!!!

Bởi cuối cùng, cũng chẳng ai dám chắc, rồi cuộc đời của Mitsuru sau này tốt hay xấu, liệu có cái kết nào viên mãn hay không?

Kết thúc cuốn sách, là những mảng tối đan xen, mảng này chồng lên mảng kia, không cách nào tìm thấy đường ra. Xấu (Grotesque) không hề dễ đọc. Nó hoang mang và ngột ngạt đến khó chịu miêu tả một cách trần trụi những bất lực và đớn đau trong số phận của con người trong xã hội Nhật Bản.

Những nhẹ nhõm, những hóa giải hình như chỉ giống như màn sương giăng, đi hoài không thấy hồi kết. Tưởng là kết thúc nhưng vẫn không phân định được đâu là đúng đâu là sai, cái xấu và cái đẹp vẫn đan xen, hòa quyện vào nhau không cách nào dứt ra được, cảm xúc ngột ngạt và hoang mang vẫn đeo bám đến con chữ cuối cùng.

Hải Quỳnh