Có người từng nói với tôi rằng, dân xứ này không thích nói dông dài, không thích uốn lưỡi quá nhiều lần khi nói. Tình yêu của thị dân Sài Gòn cũng vậy. Người ta chọn cách bày tỏ lòng thương người thẳng thừng, chứ không câu nệ kiểu cách. Nhiều thế hệ người Sài Gòn, sinh ra rồi mất đi như một lẽ thường tình của kiếp người. Nhưng dòng chảy của tình yêu tha thiết mảnh, đất con người thì luôn được dung dưỡng. Người Sài Gòn gửi gắm tất thảy tình yêu đó vào văn chương, nghệ thuật,… cả trong nếp sống đời thường. 

Sài Gòn, anh yêu em đối với tôi là tất thảy những điều trân quý đó. Một bộ phim mộc mạc, khiêm nhường như bản tính của Sài Gòn mấy trăm năm rồi vẫn không hề thay đổi. 

Phim sài gòn anh yêu em
Poster phim Sài gòn, anh yêu em

Tôi nghe tiếng nấc nghẹn ngào của đôi nghệ sĩ già sống bên đời những vở cải lương bất hủ ngày xưa. Tôi nghe Em còn nhớ hay em đã quên của Trịnh Công Sơn viết trong những năm Sài Gòn vừa mới kinh qua bão lửa nhưng sao vẫn hồn hậu và bình yên. Tôi nghe một Sài Gòn hôm nay cùng thứ tình thương vẫn thong dong và ung dung mặc kệ đô thị đang ngày một thay màu qua giọng ca của Hà Anh Tuấn. 

Người làm nhạc mát tay đã tạo ra cho bộ phim một đòn bẩy cảm xúc không thể tuyệt vời hơn. Nhưng có lẽ, đó sẽ chỉ là những mảnh hồn rời rạc về kí ức Sài Gòn qua nhiều thế hệ nếu chúng không được đặt cạnh nhau trong những câu chuyện đời – chuyện tình mà bộ phim muốn kể. 

Sự trùng phùng này khiến tôi bất giác, tự hỏi: “Bao giờ người ta thôi hát tình ca Sài Gòn?”.

Bản tình ca của đạo diễn Lý Minh Thắng tưởng chừng là một sự chắp vá vụng về khi người ta thấy anh mạo hiểm lựa chọn kiểu phim đa tuyến cho sản phẩm điện ảnh đầu tay của mình. Rõ ràng Sài Gòn, anh yêu em chưa thực sự là một bộ phim điện ảnh xuất sắc. Nhưng cũng giống như Sài Gòn, không cần quá phô trương để đổi lấy những hảo cảm của lòng người. Sài Gòn, anh yêu em mua chuộc khán giả bằng một sự mộc mạc vừa phải nhưng cũng đủ khiến người ta khóc, rồi cười. Ai thương Sài Gòn, khi xem xong bộ phim sẽ hiểu. Người Sài Gòn yêu nhau, và yêu thành phố bằng sự gắn bó bản năng chứ không phải phô bày những câu tỏ tình rỗng tuếch. Những cuộc đời khác nhau trong một lát cắt thời gian, hóa ra tựu chung lại với nhau lại vẽ nên một cuộc đời tròn trịa của thị dân Sài Gòn với đầy đủ buồn vui.

tinh yeu dong tinh trong phim sai gon anh yeu em
Tình yêu đồng tính được tái hiện trong phim “Sài gòn, anh yêu em”

Sài Gòn là nỗi nhớ của cậu trai gốc Việt muốn tìm lại cội nguồn của dòng máu nóng ngày ngày cuộn chảy trong huyết quản của mình. Đức trở về Việt Nam với dự định chỉ để tìm kiếm người cha chưa một lần gặp mặt. Nhưng cậu không ngờ lời nguyền về nghĩa vụ gắn bó của Sài Gòn không bỏ sót một ai, và rồi tất cả thay đổi chỉ đúng bằng một câu hứa nhất định sẽ trở lại Sài Gòn một lần nữa trước ngày ra đi với người bạn, người thương của cậu.

Sài Gòn là tên gọi khác của tình yêu đối với người đàn ông ngoại quốc cùng cái giọng lai nghe lơ lớ nhưng đầy yêu thương và trìu mến hai mỗi lần gọi hai tiếng “bà xã” thân thương. 

Sài Gòn là những cuộc nói chuyện không câu nệ tiểu tiết mà trọng sự thiêng liêng của máu mủ ruột rà khi Mỹ Mỹ thoải mái gọi mẹ bằng “chế” và ôm nhau khóc nghẹn đầy xúc động và bao dung khi biến cố xảy ra. 

Sài Gòn là chia xa và hội ngộ. Thiên Kim đi hết một vòng tuổi trẻ lại trở về Sài Gòn cùng người đàn ông đã sẵn sàng đợi cô ngần ấy năm chỉ để nói yêu một lần nữa.

Sài Gòn thứ tình nghĩa vợ chồng vượt lên mọi sự xác lập danh phận, là sự cưu mang của hai người nghệ sĩ già và những đứa trẻ thơ. Nơi này, người ta cưu mang nhau bằng tình thương và sống tiếp với nhau bằng những đối đãi nhiệt thành.

Tất cả những cuộc đời riêng đó được gắn kết với nhau bằng một kịch bản khá tinh tế, để không ai trở nên lẻ loi trong mối quan hệ của chính mình hay trong chỉnh thể chung và Sài Gòn. Tình người trong Sài Gòn, anh yêu em cho tôi thấy, cảm phục và buộc bản thân phải nghiêng mình trước tình người thiêng liêng và tự nguyện trong đó.

Người nghệ sĩ cải lương sống đời mình bằng ân tình sân khấu, kể cả nghi ngã xuống cũng phải làm như đang diễn để vở kịch được vẹn tròn. Đằng sau phân cảnh hạ màn chia ra hai làn ranh tương phản ở cuối phim , trong tiếng vỗ tay của khán giả là những chua chát và hy sinh của kép hát với lý tưởng mua vui cho đời và không lúc nào quên rằng mình phải tròn vai. Cái ngã xuống của ông Sáu không minh họa một cách nặng nề sự bạc bẽo của một môn nghệ thuật đang tắt dần hào quang nhưng cũng đủ chạm và để lại trong lòng người nhiều điều day dứt.

Cùng với cái cúi đầu trước sự cao cả của kép hát cải lương, tôi lại cũng dành cho những người đàn ông trong phim một lòng yêu mến vô cùng. Những người đàn ông Sài Gòn, hoặc đã chọn Sài Gòn hay tình yêu với nơi này mà trở nên cao thượng biết nhường nào. Chàng trai Việt Phương vẫn chấp nhận đợi người mình yêu sau rất nhiều năm và luôn bao dung và ngọt ngào dẫu bị từ chối hết lần này đến lần khác. Ông Sáu bỏ ngang sức khỏe phập phù như ngọn đèn dầu sắp cạn bằng tất cả tấm lòng muốn để cho người thương trở thành đào chính một lần để đổi lại một thời son trẻ bà đã hy sinh vì mình. Chồng của Yên Khuê, bỏ lại đằng sau lưng quê hương và cơ hội thăng tiến chỉ vì một lời hứa sẽ mãi mãi ở lại Sài Gòn với “bà xã” của anh. Rõ ràng, nếu đặt trong một bối cảnh khác thì có lẽ những minh họa trên chỉ là viển vông hoặc đi ra từ trong một tiểu thuyết lãng mạn nào đó xuất bản ở châu Âu vào thế kỉ XIX. Tuy nhiên, khi đặt vào bối cảnh Sài Gòn, tất cả đều trở nên thật gần gũi.

Sài Gòn, anh yêu em đã hoàn thành một cách trọn vẹn những kì vọng của khán giả về mặt cảm xúc. Diễn viên tròn vai. Bối cảnh đẹp và mộc mạc tuy đôi lúc không thực sự đồng nhất, những cảnh vì quá tập trung vào sự duy mỹ trong khung hình mà đánh mất dòng cảm xúc giản dị vốn có của bộ phim như những mảng sáng tối phân tranh trong những phân cảnh đêm khi ông Sáu hồi tưởng lại vai diễn ngày  xưa trong đình hay lúc hai mẹ con Mỹ Mỹ ôm nhau khóc. Thế nhưng bên cạnh đó, thành công về mặt hình ảnh của bộ phim phần lớn lại được tạo ra nhờ mang đến với khán giả những hình ảnh đã trở thành một phần linh hồn của Sài Gòn như bưu điện trung tâm, hồ còn rùa, cầu Mống, Hào Sĩ Phường… rất tự nhiên chứ không nhồi nhét rập khuôn và cliché như nhiều tác phẩm điện ảnh lấy bối cảnh Sài Gòn khác. Cuối cùng, và trên hết, điều làm cho Sài Gòn, anh yêu em trở thành một tác phẩm để lại được vĩ thanh trong lòng của khán giả chính là nhờ vào tình cảm và cái chất Sài Gòn đặc sệt trong từng phân cảnh, ánh mắt, lời thoại,…

Khi bộ phim kết thúc, cũng là lúc bản tình ca vẹn vẹn tròn. Nhưng tất cả sẽ không dừng lại ở đó. Bởi vượt ra ngoài bộ phim, Sài Gòn, anh yêu em đã khẳng định được rằng đây chính là một sự tiếp nối vẻ vang và mãnh liệt của dòng chảy tinh thần không lúc nào ngơi nghỉ về tình yêu xứ này. 

Tôi yêu bộ phim, hệt như cái cách mà Sài Gòn yêu những cư dân của mình vậy!

Trường Sơn