Chỉ với những bài viết trong mục Cảm thức của bán Nguyệt san 2! (số chuyên đề của báo Sinh viên Việt Nam), Phạm Lữ Ân gây ấn tượng và trở thành tác giả yêu thích của nhiều bạn trẻ với những tác phẩm được tái bản nhiều lần như Nếu biết trăm năm là hữu hạn, Những lối về ấu thơ Lạc giữa nhân gian – Trên đường rong ruổi.

Với lối viết dung dị, tự nhiên mà gần gũi, những tác phẩm trên đã chạm đến trái tim của nhiều độc giả, thông qua câu chữ, tác giả dẫn dắt người đọc đến với những cảm nhận khác nhau về cuộc đời, về con người, về tình yêu, tình bạn và rất nhiều những vấn đề trong cuộc sống.

Bán nguyệt san 2!, số chuyên đề của Báo Sinh viên Việt Nam
Cả hai tác giả cùng công tác tại Báo sinh viên Việt Nam

Những bài viết của Phạm Lữ Ân được đăng tải, trích dẫn trên nhiều phương tiện truyền thông. Với hiệu ứng như thế, cái tên Phạm Lữ Ân gây ấn tượng và hứng thú cho nhiều độc giả.

Và nhiều người không khỏi ngạc nhiên khi biết rằng đây là bút danh chung của đôi vợ chồng Đặng Nguyễn Đông Vy và Phạm Công Luận, xuất phát điểm của cả hai là nhà báo, với nhiều năm công tác tại Báo Sinh viên Việt Nam.

Từ những màu sắc riêng biệt 

Trước khi cùng viết dưới bút danh chung là Phạm Lữ Ân, cả hai đã từng xuất bản những cuốn sách của riêng mình.

Nhà báo Phạm Công Luận
Nhà báo, nhà văn Phạm Công Luận

Phạm Công Luận sinh năm 1961 ở Sài Gòn, công tác tại báo Sinh viên Việt Nam – Hoa học trò, đã từng xuất bản nhiều cuốn sách như Những sắc màu Nhật Bản, Chú bé Thất Sơn, Đường phượng bay, Sài Gòn – Chuyện đời của phố, Trên đường rong ruổi.

Đặng Nguyễn Đông Vy sinh năm 1979 tại Khánh Hòa, là cựu học sinh của trường THPT chuyên Lê Quý Đôn – Khánh Hòa và là cái tên không mấy xa lạ với độc giả của báo Hoa học trò. Các tác phẩm của cô có thể kể đến như Hãy tìm tôi giữa cách đồng, Làm ơn hãy để con yên, Lạc giữa nhân gian.

Nhà văn Đặng Nguyễn Đông Vy
Hình ảnh của Đặng Nguyễn Đông Vy trong một buổi trò chuyện do The book story tổ chức

Đến sự hòa hợp hoàn hảo dưới bút danh chung Phạm Lữ Ân

Cùng công tác, là đồng nghiệp, là bạn đời nhưng hai tác giả còn cùng nhau đồng hành trong các tác phẩm, những cuốn sách của hai tác giả đa phần là những tản văn nhẹ nhàng về con người và cuộc sống với cái nhìn đa chiều, nhiều góc độ từ tình yêu, gia đình, nghề nghiệp, các mối quan hệ trong đời.

Cuốn sách đầu tiên của Phạm Lữ Ân là Nếu biết trăm năm là hữu hạn, bao gồm hơn bốn mươi tản văn ngắn. Với nhiều năm công tác ở tờ báo dành cho tuổi học trò, cả hai tác giả có cơ hội tiếp xúc và gần gũi với nhiều bạn trẻ, từ đó hiểu được tâm tư và tình cảm của tuổi mộng mơ.

Chính bởi vậy mà những bài viết của cả hai dường như chạm đến trái tim của độc giả, nhiều người thừa nhận rằng họ tìm thấy hình bóng bản thân mình thông qua những trang văn của Phạm Lữ Ân.

Nhưng không chỉ có đồng cảm và thấu hiểu, bằng cái nhìn của người đi trước, những kinh nghiệm từng trải hai tác giả còn đem đến những lời khuyên và răn dạy kịp thời cho những bạn trẻ trước những vấp ngã, bão giông và cám dỗ của cuộc đời.

Ảnh bìa cuốn Nếu biết trăm năm là hữu hạn
Ảnh bìa cuốn Nếu biết trăm năm là hữu hạn

Nếu biết trăm năm là hữu hạn giống như một người bạn đồng hành mà ở bất cứ quãng nào trong cuộc đời, ta cũng có thể tìm đến, để được sẻ chia, thấu hiểu và cảm thông. Cuốn sách được tái bản đến hai mười lần và trong nhiều năm liền, trở thành sách gối đầu giường của nhiều bạn trẻ.

Nếu như Nếu biết trăm năm và hữu hạn là người bạn đồng hành thì Những lối về ấu thơ, cuốn sách thứ hai của Phạm Lữ Ân đem người đọc quay về những kỷ niệm xưa cũ của tuổi niên thiếu.

Với lối viết tự nhiên, chân thực quen thuộc, cuốn sách tái hiện đầy đủ những kí ức của tuổi thơ thời thập niên sáu mươi, bảy mươi của thế kỷ trước, những điều tưởng như đã bị lãng quên giữa nhịp sống hối hả và bị phủ mờ bởi cát bụi thời gian.

Nhà báo Phạm Công Luận từng có lần chia sẻ, ông và Đặng Nguyễn Đông Vy, một người lớn lên ở thôn quê, một người sinh ra ở phố thị, tuy những ký ức khác nhau nhưng cùng chung một nỗi nhớ da diết về những ngày tháng cũ.

Chính bởi vậy trong Những lối về ấu thơ, Phạm Lữ Ân tái hiện một cách đầy chân thật và thi vị một Sài Gòn rất xưa hay là một chốn quê nhà khác ít huyên náo và đầy yên bình. Như văn phong quen thuộc, từng câu chữ trong cuốn sách nhẹ nhàng sâu lắng nhưng vẫn ẩn chứa đâu đó chút gì đó man mác buồn.

“Có một phần tuổi thơ tôi viết trong sách để kể cho các con tôi biết, để biết vậy thôi chứ cuộc sống luôn thay đổi, điều đó là bình thường phải chấp nhận.”

Đó là một chia sẻ rất thật, rất chân thành của Phạm Công Luận khi chứng kiến những đổi thay của Sài Gòn, khi những điều mộc mạc xưa cũ dần mất đi trong nhịp sống hối hả.

Ảnh bìa sách Những lối về ấu thơ
Ảnh bìa cuốn sách Những lối về ấu thơ của Phạm Lữ Ân

Có lẽ bởi vậy, mà văn chương của Phạm Lữ Ân bao giờ cũng dành một phần rất lớn cho những ký ức xưa cũ, như một gạch nối giữa quá khứ và hiện tại, chuyên chở và lưu giữ những phong vị phố thị êm đềm mộc mạc tưởng như đã bị lãng quên của thế hệ trước.

Là đồng nghiệp, là bạn đời và cùng chung một bút danh nhưng cả hai vẫn giữ được những nét riêng biệt và độc lập trong tính cách, tuy lối viết có khác nhau nhưng hình như vì thế mà những trang viết của Phạm Công Luận và Đặng Nguyễn Đông Vy hòa hợp đến kì lạ, như hai mảnh ghép vừa khít cho một bức tranh hoàn hảo.

Chủ yếu gắn bó với tản văn nên những trang văn của cả hai không có nhiều kịch tích, nút thắt mà đa phần đều là những sẻ chia về cuộc đời, con người. Văn phong của Phạm Lữ Ân có cái gì đó rất trải đời nhưng không hề giáo điều, khuôn mẫu, mà thay vào đó là gần gũi, giản dị.

Những chiêm nghiệm, trải lòng của cặp đôi tác giả đem đến cho người đọc cảm giác chân thực nhưng cũng đầy sâu sắc, không quá phô trương, ồn ào mà có gì đó âm thầm và lặng lẽ, như một người bạn đồng hành thầm lặng nhưng đầy thấu hiểu và đáng tin tưởng. 

Hải Quỳnh