Chúng ta đã hơn một lần phó thác nỗi đau

Cho thời gian – nơi ai ai cũng mặc nhiên là bất tận

Mong một chớm thu buồn đau tan biến mất

Để đông sang, trái tim dù lạnh giá vẫn thấy yên bình

 

Có những tổn thương đã hóa vô hình

Dù loay hoay gọi tên cũng không vẹn tròn ý niệm

Vào một chiều nhá nhem, lòng ngổn ngang tìm kiếm

Thấy đớn đau nhàu nhĩ, nằm chỏng chơ, chẳng vẹn hình hài

 

Ngày mưa trắng xóa trời, giọt nước mắt chia hai

Một nửa tiễn người đi, nửa kia mình đem giấu

Để khi lòng cất lên nhói đau, mình sẽ thấu

Tiếng mưa năm xưa không đủ chỗ nương náu cho tiếng khóc xé lòng

 

Thời gian là khúc hát bền bỉ, lặng câm

Dịu dàng ru cuộc tình bỏ hoang bên vệ đường hạnh phúc

Để khi chân trời nhuộm thê lương bằng màu hoàng hôn kết thúc

Mình vẫn nhìn ngắm chia ly bằng ánh mắt đẹp đẽ vô ngần

 

Nuối tiếc làm chi giữa thế gian chẳng thể xoay vần

Khóe mi đã cay lại cố chấp ước ao giọt nước mắt kia một lần chảy ngược?

Dù ngày có đôi hay đêm đen chỉ riêng mình độc bước

Tim vẫn nở hoa vì ngã tư đèn đã xanh, bên kia đường là hạnh phúc

Mình chầm chậm bước đến, đón về…

Phong Linh