Chúng ta rồi sẽ cần một người cạnh bên

Sau những bi thương, mệt nhoài đặc quánh

Một người nói thương ta giữa cõi đời hiu quạnh

Chỉ lặng lẽ ôm chầm, chẳng kịp hỏi “Tại sao?’’

 

Chúng ta rồi sẽ tìm được người xóa nhòa những niềm đau

Dịu dàng hôn lên những vệt nhàu quá khứ

Một người chẳng cần buông câu “Em ổn chứ?”

Ta chỉ cúi mặt thôi, người tự khắc biết đau lòng

 

Chúng ta sẽ gặp một người vào lúc chẳng đợi mong

Khi trái tim ngây ngô nghĩ bức tường thành mình dựng lên đủ lớn

Người can đảm làm vỡ toang, nhưng lạ thay, mình chẳng hề đau đớn

Thương tổn vờ kiêu hãnh đến đâu cũng tan chảy trước chân tình

 

Chúng ta rồi sẽ nắm tay người ấy mỗi bình minh

Người vuốt làn tóc mềm từng nhiều đêm đẫm ướt

Không để khóe mắt kia được quyền một lần ngấn nước

Nếu có tuôn rơi cũng phải là giọt nước mắt của hạnh phúc, yên bình

 

Chúng ta, đến khi đủ đau, sẽ tự biết thương mình

Tình yêu sẽ ghé qua rồi đan tay ta, vực dậy

Phải tin rằng luôn có một người vượt ngàn bão giông, nắng cháy

Mỉm cười dang tay, đứng đợi ta khi vụn vỡ đã bỏ lại phía sau thềm

 

Giữa cuộc đời buồn tênh với những đớn đau đã cũ mèm

Ta nhận ra hạnh phúc lớn lao là phút giây mình thương nhau trong thinh lặng

Một cái ôm từ phía sau rồi cùng cười cùng khóc

Cứ thế lặng thầm đi hết những cay đắng của nhân gian

 

Chúng ta rồi sẽ tìm được nhau dẫu có lúc muộn màng…

Phong Linh