Anh hỏi em cuộc sống có bình yên

Sao đáy mắt toàn muộn phiền chất chứa

Em khẽ nhìn ra ngoài khung cửa

Cái lắc đầu vô định đến xa xăm.

 

Em kể rằng em đã biết thương

Là thương người vốn dĩ được định trước

Rằng sau này sẽ không chung mái ấm

Có cố gắng, kết quả vẫn đôi đường.

 

Em bên người nguyện quên năm, quên tháng

Trọn một lòng nhất mực thủy chung

Dẫu bên ngoài hai người chỉ là bạn

Nhưng người ta yêu, có cư xử khác gì.

 

Mối quan hệ vốn là em đơn phương

Anh hỏi em lấy gì mà bằng lòng?

Tay vuốt nhẹ quanh ly trà nóng

“Nếu em rõ thì đã chẳng phải yêu”.

 

Anh thở dài, xót xa em từng chút

Đây là người dám cược hết tuổi xuân

Người dám yêu quên cả đường lùi lại

Bất chấp bên người, chẳng màng tương lai.

 

Ngày tháng sau anh mong em hạnh phúc

An nhiên bên người, được đền đáp, sánh đôi

Nếu không thể, anh mong em mạnh mẽ

Dù họ bỏ lỡ cũng không dang dở mình.

 

Thanh Sương