Biết đâu một ngày mình lạc mất yêu thương

Như phong linh kia không còn cần gió nữa

Như bồ công anh chẳng thiết tha vẫy vùng miền đất hứa

Chỉ kiên cường sống và trầm mặc tỏa hương

 

Chúng ta bảo nhau về những luân lí đời thường

Rằng chỉ cần yêu, dạt dào, chân thành là đủ

Rằng bão giông rồi cũng quá giang về ngày cũ

Chỉ cần tin vào nhau rồi bất cứ ai cũng ở lại bên mình

 

Ta đâu biết mặt trời trân quý ánh bình minh

Là khi âu lo khoảng trời kia sẽ sớm đầy mây giăng, mưa phủ

Như bữa cơm đơn sơ mà người kia chắt chiu, lam lũ

Sẽ hóa vô thường khi ta mặc định họ mãi mãi kề bên

 

Chúng ta thường thủ thỉ nhau về những cảm xúc lâu bền

Mà quên rằng đôi khi bất an cũng là một thanh âm vô cùng đẹp đẽ

Nhìn thời gian trôi, vội ôm nhau mà xót xa thật khẽ

“Người ơi, đoạn đường có nhau từ nay đã ngắn lại đôi phần…”

 

Có bao giờ ta ngụp lặn giữa những phân vân

“Người cạnh ta lúc này rồi sẽ luôn ở đó

Mãi yêu thương ta dù những lời hứa với người, ta vẫn đành tâm bỏ ngỏ

Vì người chẳng nỡ rời bỏ ta đâu, khi yêu thương kia đã hóa vô cùng”

 

Hay:

 

Mình phải giữ nhau, bằng mọi giá, giữa những bao dung

Bởi cuộc đời đa đoan luôn trêu ngươi ta vào phút giây ngọt ngào nhất

Bởi ta biết dù nói yêu đến vô cùng tận

Cũng không giữ nổi bước chân người, ngày nào đó, bỗng muốn rời đi

 

Chỉ mong rằng từ phút này đến lúc mình biệt ly

Mình sẽ thật thà sợ mất nhau trong vô vàn khoảnh khắc

Biết nhói đau khi nhận ra mình làm người kia khóc

Và cũng biết run lên khi họ bất giác nói “Không cần!”

 

Để nụ cười phong linh lại lấp lánh cả khoảng sân

Bồ công anh tung bay, dịu dàng chạm môi hôn cùng đất

Đớn đau nào rồi cũng hóa yêu thương bất tận

Bởi những chênh vênh ta đã nguyện trân trọng đến cuối cùng.

Phong Linh