Em có yêu bản thân mình không em

Mà nén cơn nhói lòng qua từng nhịp thở

Cứ tự hỏi mình sao mãi buồn vô cớ

Rồi mạnh mẽ vờ như chẳng có bão giông nào

 

Em à, cuộc đời này đâu có được bao

Hãy cứ là mình, bật khóc thật to mỗi khi yếu đuối

Tự đặt ra giới hạn đây sẽ là lần cuối

Mà người kia được phép tổn thương mình

 

Một ngày dài đâu chỉ có bình minh

Cũng như cuộc đời đâu chỉ toàn hân hoan khôn xiết

Hoàng hôn mím môi nói thay lời ly biệt

Giây phút họ ra đi âu cũng lẽ thường tình

 

Em có thể lỡ hẹn ánh bình minh

Cũng có khi không kịp chạy theo hoàng hôn dù chỉ là khoảnh khắc

Nhưng em biết không, mai sẽ là một ngày khác

Em vẫn có thể ôm hôn mọi thứ đẹp đẽ nhất trên đời

 

Chỉ có trái tim em, duy nhất một cuộc đời

Đừng vì một lần chia ly mà mặc định mọi thứ từ nay về sau đều “không thể”

Duyên phận đã trêu ngươi nhưng lại dịu dàng đến thế

Bởi ai ai cũng xứng đáng để có thêm một khởi đầu

 

Em à, có ít nhất một người chẳng muốn mình đau

Hãy sống vì bản thân chứ đừng vì ai khác

Gặp gỡ, chia ly, yêu thương, mất mát

Cũng chỉ để nhận ra điều em yêu nhất là chính trái tim mình

 

Những giọt nước mắt cô độc đẫm ướt đôi bàn tay bé xinh

Hãy hong khô bằng niềm tin rằng mình xứng đáng hơn những gượng cười ngày cũ

Phải biết rằng yêu thương chính mình không bao giờ là đủ

Bởi có thể một mai em sẽ phải san sẻ yêu thương cho một người nữa

vào lúc chính em chẳng thể ngờ.

Phong Linh