Tôi hỏi em

Khi nào trái tim bỗng nhiên cô đơn nhất

Em cúi đầu chẳng đáp

Mắt xa xăm nơi khoảng trống không màu

 

Chị có thấy đám đông đang cười nói với nhau

Họ vẫy tay chào em dưới bầu trời xanh thẫm

Vậy mà bên tai em chỉ toàn tiếng sấm

Thấy cơn dông đang chờ chực phía kia trời

 

Chị có thấy mưa rơi

Loài người nối đuôi nhau chạy về nơi ông trời không còn khóc

Em đứng đây nhìn một cuộc tang tóc

Ánh sáng vừa chết đi và đêm đen vội đưa tiễn mỉm cười

 

Chị có nghe tiếng gọi mời

Của ngày xa xưa nuôi niềm đau lớn dần bằng nước mắt

Từ mảnh đất lạnh như băng mọc lên một cây con lay lắt

Tiếng vọng bên kia thôi thúc em đến chăm bẵm thân gầy

 

Chị có buồn không

Nếu em bảo rằng mình muốn rời khỏi đây

Đến nơi nỗi vui, niềm đau không được đặt tên trên nét mặt

Nơi em lặng nhìn đời mà không biết mình đang cười hay khóc

Nơi em và chị sẽ là hai cá thể độc lập

Mình không dùng dằng kẻ ở người đi và phân bua được mất

Nơi chúng ta không còn chung nhau dòng máu nóng

Khi em chọn rời đi, chị chẳng níu em về

 

Em biết chị sẽ buồn nhưng em phải ra đi…

Phong Linh