Tiểu thuyết Giông tố là một trong những tác phẩm làm nên tên tuổi của nhà văn Vũ Trọng Phụng được xuất bản tại Hà Nội và in thành sách lần đầu tiên vào năm 1937.

Giông tố, Giông tố: Bức tranh u ám của một xã hội đương thời
Sách giông tố

Giông tố là tác phẩm mang nội dung châm biếm sâu sắc về một xã hội mục nát, sự hỗn loạn khi pha trộn hai nền văn hóa giữa Tây và ta, thể hiện rõ sự bần cùng của những người nghèo khổ và lên án thái độ sa đọa hống hách của kẻ giàu có.

Trong Giông tố, Vũ Trọng Phụng bóc trần mọi khía cạnh xấu xa của con người, sự tha hóa, nhẫn tâm ẩn sâu bên trong một xã hội mục nát. Ông đã thành công xuất sắc trong việc xây dựng một câu chuyện về tầng lớp tư sản thối nát đương thời.

MUA SÁCH Ở ĐÂY ĐỂ NHẬN GIẢM GIÁ NÈ !!!!

Giông tố cùng sự mục nát của một xã hội 

Mở đầu tác phẩm là câu chuyện dâm ô bỉ ổi của tên triệu phú Nghị Hách và vụ kiện kéo dài mãi, bộ mặt đểu cán, sự dơ bẩn của các tay quan trên che chở quan dưới cùng những thân phận nhỏ bé lênh đênh trong cái xã hội không công lý cho đến lúc bị vạch trần. 

“Cái dâm tự nó không uế, nếu nó không loạn. Cái dâm của cặp vợ chồng chẳng hạn thì chỉ là sự thường như sự ăn uống, không có gì là uế tạp, nhơ bẩn mà lại còn là điều thanh tao, cao thượng nữa, song người ta không cần tả đến, vì nếu nói đến tất nhiên là khiêu dâm.

Song còn những thứ dâm đáng gọi là uế, thí dụ hiếp dâm, gian dâm, loạn luân, nghĩa là những thứ dâm của hạng nam nữ mà không là vợ chồng. Nhà văn sĩ tả chân có quyền và có bổn phận tả những điều ấy, mặc lòng đó là những thứ dâm uế tạp, nhơ bẩn; khi tả một cuộc dâm loạn bẩn thỉu, ô uế thì là đến chỗ hoàn toàn của nghệ thuật rồi.”

Tất cả những thứ dâm mà người đời gọi là uế nhưng ở đây Vũ Trọng Phụng lại tự vẽ ra cho câu chuyện của mình mình cái tệ nạn mại dâm của xã hội đương thời. Ông không trốn tránh mà thẳng thắng miêu tả nó cùng nổi thống khổ đi cùng với cái nghèo hèn.

Một cuộc đời hẩm hiu, bần cùng đã kéo theo lòng người biến chất và khi giông tố qua đi cũng khiến các nhân vật dần thay đổi và trở mặt với nhau. Bộn bề của cuộc sống khiến họ giẫm đạp lên nhau tạo nên những màn kịch bi hài tô đậm thêm cho sự tráo trở của lòng người trong sự thối nát của xã hội.

“Đến hôm quan huyện và quan đồn về khám xét cả làng thì sự khủng bố lại càng hoàn toàn, lại càng đầy đủ. Bầu không khí hầu như không thở được nữa. Trẻ già lớn bé đều đã tái xanh mặt mũi khi thấy ông chánh hội, ông phó hội, ông lý trưởng, ông phó lý, người nào cũng run như cày sấy ở trong phòng hội đồng của làng, trước một hộ râu vênh vểnh của ông quan đồn và bốn cái lưỡi kiếm sáng quắc ở miệng súng của bốn bác lính khố xanh…

Lại đến hôm thấy cái tin ông huyện cũ phải đi, để cho ông khác về thay. Thì cả làng ai cũng tin chắc chắn, y như được ông thành hoàng báo mộng cho vậy, là ông đồ và bọn lý dịch đã ký vào đơn kiện thế nào rồi cũng vì một việc cô Mịch bị hiếp mà mất chức, mà ngồi tù!”

Trong Giông tố, Vũ Trọng Phụng đã tả rất chân thật mà không một chút ngại ngùng, tránh né với những khối u nhọt bọng mủ của xã hội đương thời. Trong khi người đời lấy lụa là, gấm vóc để che đậy thì ông lại tìm cách mổ xẻ chúng.

Giông tố, Giông tố: Bức tranh u ám của một xã hội đương thời
Bìa sách Giông tố

Cũng chính điều đó đã làm văn phong của ông trở nên khác biệt với những nhà văn cùng thời. Song cũng bởi lối đi đầy riêng biệt ấy mà văn chương của Vũ Trọng Phụng từng trở thành chủ đề gây tranh cãi, thậm chí bị cười nhạo và chế giễu.

Nhân vật Nghị Hách trong câu chuyện đã được các nhà phê bình và nghiên cứu văn học đánh giá rất cao về tính điển hình. Dưới ngòi bút của Vũ Trọng Phụng, hắn là cái tên tiêu biểu cho cái ác hoành thành ở xã hội mới.

“Ừ đấy, bà thế đấy!

Nó là cung văn thật đấy, nhưng mà bụng dạ tốt, nó ăn ở có nhân có nghĩa… Nó còn hơn cái mặt mày, đồ lường đảo! Quân giết người! Đồ lường thầy phản bạn! Quân hiếp dâm!

Ừ! Mày cứ ly dị bà đi! Rồi bà tố cáo tội lường gạt, tội giết người của mày trước pháp luật cho mà xem! Mày về mày hỏi mười một con vợ lẽ của mày xem có phải mày hiếp chúng không? Có phải mày đã bỏ bã rượu vào nhà bố mẹ đẻ chúng để bố mẹ chúng phải bán rẻ cho mày không?…”

Vũ Trọng Phụng đã rất khéo léo khi mượn hình ảnh xấu xí của Nghị Hách cùng sự ngu dốt, tàn bạo lạm dụng đồng tiền và quyền lực gây bao tội ác để dựng lên một xã hội hỗn loạn, thối nát.

Câu chuyện về sự tha hóa của con người

Vũ Trọng Phụng một nhà văn tài ba, khi lồng ghép những câu chuyện đặc sắc về sự tha hóa của con người vào tiểu thuyết của mình. Các tác phẩm ra đời trong những năm 30 thời kì Pháp thuộc là những hình dung đầy chân thực và sống động về sự tệ hại, mục rữa của nhân cách con người. 

Sự thấp hèn, bất tín ở khắp mọi nơi khi sống, trong cái xã hội chẳng thể tin tưởng ai. Từ cha mẹ, vợ chồng, cha con tất cả chỉ sống trong sự dối lừa, họ đối xử với nhau không khác gì loài cầm thú. Tất cả như một vòng tù tội khép kín và tội ác được gieo rắc ở khắp nơi.

“Bọn người mà bề ngoài đủ tỏ ra vẻ doanh nghiệp, vẻ sắc sảo, vẻ gian hùng ở những cái mũ cát két, ở những đôi giày ống, ở những cái kính cặp, ở những cái răng vàng, ở cái máy chữ xách được, ở những cái cặp da to kếch xù, ở cái ống đựng nước nóng lạnh trong 24 giờ …

Trong bọn ấy có anh coi đời như canh bạc lớn, làm việc thiện là để quảng cáo cho mình, làm điều ác mà bắt mọi người phải nhớ ơn…nhưng kỳ chung thật không có ai là bạn trên đời, đã từng chủ tọa những cuộc ban giải văn chương, mà chưa hề đọc hết một cuốn tiểu thuyết…Bọn người này là những mẫu hàng đặc biệt của công giới và thương giới. Bọn ấy đều hoặc là bạn hàng, hoặc là tay sai của Nghị Hách cả.”

Vũ Trọng Phụng được đánh giá là nhà văn đi trước thời đại, ông bước trên lối phân tích khuôn khổ miêu tả chân thật một xã hội hai mặt với lòng người thối nát.

Giông tố, Giông tố: Bức tranh u ám của một xã hội đương thời
Nhà văn Vũ Trọng Phụng

Tác giả đã rất thành công khi dùng câu thoại bộc lộ nội tâm nhân vật, phanh phui trần trụi thú tính của con người trong khi cùng thời điểm đó các nhà văn khác đại đa số đều theo chủ nghĩa hiện thực phân chia xã hội thành hai tầng lớp tốt xấu đồng thời đề cao cái đẹp và chỉ trích cái xấu.

Vũ Trọng Phụng và bậc thầy tiểu thuyết của nền văn học hiện thực

Vũ Trọng Phụng được xem là một hiện tượng độc đáo của nền văn học Việt Nam, cây bút trào phúng của thế hệ đầu nguồn, tiếc thay ông chỉ ở lại vời cuộc đời trong hai mươi bảy năm ngắn ngủi. Tuy nhiên, chỉ vỏn vẹn ngần ấy thời gian nhưng ông đã để lại khối tác phẩm vô giá đáng ngưỡng mộ.

Giông tố, Giông tố: Bức tranh u ám của một xã hội đương thời
Các tác phẩm khác của nhà văn Vũ Trọng Phụng

Đáng nói đến, khi chỉ trong vòng một năm đã có đến bốn cuốn tiểu thuyết lần lượt xuất hiện trên các mặt báo thu hút sự chú ý của công chúng là Giông tố, Số đỏ, Vỡ đê Làm đĩ. Tất cả những câu chuyện hiện thực từ cuộc sống được lồng ghép cùng các vấn đề của xã hội đương thời. 

“Tôi có cảm tưởng rằng Vũ Trọng Phụng là một nhà văn lớn, rất lớn, không kém nhà văn lớn nào của các nền văn học khác. Càng đọc văn ông, tôi càng ngạc nhiên về tuổi trẻ, sức trẻ trong sự sáng tạo của ông. Vũ Trọng Phụng chỉ sống đến 27 tuổi; ở tuổi ấy, nhà văn Pháp Balzac còn hầu như chưa viết được gì đáng kể”. – Lời nhận xét của Tiến sĩ sử học Peter Zinoman về Vũ Trọng Phụng.

MUA SÁCH Ở ĐÂY ĐỂ NHẬN GIẢM GIÁ NÈ !!!!

Các tác phẩm của Vũ Trọng Phụng với giọng văn trào phúng đặc trưng giới mộ điệu đã so sánh ông như Balzac, bậc thầy của tiểu thuyết văn học hiện thực của Việt Nam. 

Tóm lại, tiểu thuyết Giông tố nói riêng hay các tác phẩm của ông nói chung cho đến tận bây giờ giá trị của nó vẫn còn vẹn nguyên như thuở ban đầu. Những châm biến, giễu cợt lắc léo nhưng sâu bên trong là sự thống khổ của con người trước một xã hội đang dần bị mai một.

Đỗ Quyên