Một lít nước mắt là cuốn sách được tổng hợp từ những trang nhật ký chống chọi với căn bệnh thoái hóa tiểu não trong vòng tám năm của Kito Aya. Cuốn sách được xuất bản không lâu trước khi cô qua đời.

Hình ảnh đại diện sách Một lít nước mắt

Sau đó, Một lít nước mắt gây tiếng vang trên toàn thế giới vì tính nhân văn cũng như khả năng truyền cảm hứng cho những người đang chống chọi với bệnh tật hoặc thậm chí là cho cả bất kì ai đang gặp phải bế tắc trong cuộc sống.

Mở đầu với một cuộc sống nữ sinh bình thường

Một lít nước mắt là câu chuyện kể về cô bé Kito Aya còn đang cập ngưỡng đến trường. Ở lứa tuổi đẹp nhất thời học sinh, em có cho riêng mình một gia đình đáng yêu, những nhịp sống giản dị thường ngày mà Kito Aya trải qua cùng bạn bè mình và cả những hoài bão, ước mơ.

 

“Ngã xuống thì có gì sai khi bạn luôn có thể đứng dậy?”

Kito Aya chẳng phải là một thần đồng, em chỉ là một cô bé mười lăm tuổi đang vô cùng hài lòng với tất cả những gì em có. Công việc thủ thư ở trường, dịch giả hay nhà viết lách nghiệp dư, Kito Aya đang sở hữu những giấc mơ mà bất kì ai trong chúng ta cũng đã từng một lần nghĩ đến.

Hình ảnh bìa sách Một lít nước mắt
Bìa sách Một lít nước mắt

Nhưng tất cả bỗng chốc sụp đổ, khi em phát hiện mình đang mang trong người căn bệnh hiểm nghèo có tên Thoái hóa tiểu não. Một căn bệnh khiến người ta dần mất đi khả năng vận động, thậm chí cả những việc như ăn uống hay đi lại sẽ vô cùng khó khăn.

Chính căn bệnh này sẽ khiến nạn nhân của nó chết dần chết mòn bởi sự tiêu cực của họ.

Từ đây, Một lít nước mắt hay cuộc hành trình chống lại bệnh tật của thiếu nữ đôi mươi chính thức bắt đầu.

Bị cầm tù trong chính cơ thể của mình

Với giới y học hiện nay mà nói, vẫn chưa có cách nào điều trị cho bệnh Thoái hóa tiểu não. Tất cả những gì có thể làm với nó chỉ có thể trì hoãn trong một thời gian ngắn.

Trong khoảng thời gian đó, người bệnh sẽ dần thấy những biến chứng rõ ràng. Họ sẽ cảm giác cơ thể trở thành một sợi dây xiềng xích sự sống của mình. Và cô gái bé nhỏ của chúng ta, Kito Aya cũng đã trải qua điều kinh khủng như thế.

“Mặc dù trước đây tôi bị tổn thương vì những ánh mắt trêu chọc nhưng điều này cũng giúp tôi hiểu rằng xung quanh tôi vẫn còn tồn tại những ánh mắt dịu dàng. Vì thế, chắc chắn tôi sẽ không chạy trốn nữa. Đó là điều tôi sẽ làm. Chắc chắn. Luôn luôn.”

Aya ý thức được việc bản thân em rồi sẽ trở thành gánh nặng cho gia đình, bạn bè và thậm chí là cả chính em nữa. Biết sao được vì căn bệnh quái ác kia đã phần nào biến thể xác trở thành nhà ngục cho linh hồn em, vĩnh viễn khép lại cuộc đời tươi đẹp với biết bao điều tuyệt vời đang chờ đợi.

Hình ảnh bìa sách

Thế mà, nàng thiếu niên mới tuổi xuân thì ấy vẫn luôn ấp ôm bên mình sự sống mơn mởn. Cái chết không đáng sợ, nhưng trên cả đáng sợ đó chính là cái chết đã được báo trước. Nó như một bản án tử giáng một đòn chí mạng cho Kito Aya.

Tuy vậy, vượt qua nỗi khiếp đảm ấy, Aya đã dũng mãnh chọn cách đương đầu với số phận. Nếu biết rằng mai ta sẽ chết, vậy thì hôm nay ta sẽ sống thật rực rỡ, sống như chưa bao giờ được sống.

 Kito Aya, em đã biến chính nghị lực phi thường đó thành phép màu diệu kì cho tất cả bệnh nhân trên toàn thế giới và thậm chí là cho cả riêng em.

“Mình sẽ kiên nhẫn. Mình sẽ không tham lam . Mình sẽ không bỏ cuộc.

Bởi vì mọi người đều làm mọi thứ từng bước một.”

Thật khó để tưởng tượng những gì mà một cô bé mười lăm tuổi đã phải chịu đựng trong suốt thời gian đầu phát hiện bệnh chứng. Những ánh mắt soi xét, những lời xì xầm bàn tán về một con người đang rơi xuống tận cùng của tuyệt vọng.

Nhưng Trịnh Công Sơn đã từng nói rằng, hãy đắm chìm trong sự tuyệt vọng để biết tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa. Chính trong những hố đen sâu hoắm đó, Kito Aya đã tìm thấy ánh sáng của em.

Khi thế giới dần quay lưng với em, thì cây bút, trang giấy dần trở thành nguồn động lực to lớn để em bấu víu. Đó là nơi mà Aya thành thật bộc bạch những cảm xúc lắng đọng cho riêng mình.

Trang nhật ký Một lít nước mắt là vị thẩm phán tối cao dò xét những lời miệt thị, cũng là ngôi nhà bình yên cho em nương náu trái tim đầy tổn thương. Từ khi nào, Một lít nước mắt đã cứu rỗi lấy một cô gái bất hạnh đang quay quắt tìm cho riêng mình một lẽ sống.

Nếu như thế gian ngoài kia đang quay lưng với Aya, thì cuốn nhật ký Một lít nước mắt chính là tiếng nói giành lại công bằng cho bản thân em.  Rằng em tàn nhưng không phế, rằng em vẫn là đóa hoa đang trong độ nở rộ đẹp xinh nhất của tuổi xuân.

“Đau khổ và đau khổ qua đi, và ở phía bên kia đang có một cầu vồng mang màu hạnh phúc chờ đợi tôi. Đừng vội vàng; đừng tham lam. Đừng bỏ cuộc bởi vì mọi người đều tiến một bước tại một thời điểm nào đó. Dù việc đó không quan trọng nhưng tôi muốn trở nên có ích cho người khác.”

Trong chuyến hành trình đằng đẵng dài của mình, Kito Aya và gia đình của em đã cùng dìu dắt nhau vượt qua mọi trở ngại. Từ cô em gái luôn tị nạnh với chị mình đến người mẹ tần tảo nuôi các con.

Mẹ của Kito Aya có thể nói là người phụ nữ vĩ đại. Vì con gái mình đang bệnh mà làm tất cả, bao gồm cả việc bà tiếp tục kế thừa ý chí của Aya mà viết nên những trang cuối cùng của nhật ký Một lít nước mắt

Nhật ký của Kito Aya

Tiếp tục truyền cảm hứng sống đến cho những ai đã và đang hứng chịu căn bệnh quái ác như Aya đã từng. Đồng thời, bà cũng cùng với các vị y bác sĩ tìm cách để điều trị Thái hóa tiểu não.

Không chỉ dừng lại ở việc truyền tải câu chuyện đầy nghị lực của riêng mình, Một lít nước mắt còn dạy cho người ta cách để làm người hay lối sống tử tế với nhau. Học được cách chấp nhận những điều tưởng chừng khó nhằn như việc Aya buộc phải chuyển vào một ngôi trường dành riêng cho người khuyết tật.

Đây là mặt trái của thế giới mà chúng ta đang sống. Không hề phẳng và chẳng mấy dễ chịu cho dù bạn có là người đang mang bệnh hiểm nghèo đi chăng nữa. Nhưng tất cả đều được tả lại bằng một cách hết sức dịu dàng, cùng ngôn ngữ trong sáng, giản dị.

Một lít nước mắt giống như cuốn tự truyện nhẹ nhàng. Song, con chữ của nó đủ làm tâm trí chúng ta xao động mãnh liệt và buộc chúng ta phải ngẫm nghĩ những gì mà Aya đã viết nên.

Một lít nước mắt không chỉ thành công trong nền văn học Nhật Bản mà thậm chí cả bộ phim cùng tên được ra mắt năm 2005 cũng lấy đi bao nhiêu thổn thức trong lòng các bạn khán giả xem đài.

Hình ảnh Sewajiri Erika trong vai Aya Ikeuchi
Sewajiri Erika trong vai Aya

Bộ phim dường như đưa những suy nghĩ của chúng ta đến gần hơn với số phận nghiệt ngã mà Kito Aya đã trải qua. Với lối diễn xuất đầy tài năng và đầy cảm xúc, Quốc bảo Nhật Bản Sawajiri Erika vai Aya  Ikeuchi đã khiến chúng ta phải lặng im và cúi mình vì tất cả mọi thứ đều quá đỗi chân thực.

Đến nỗi bất kì ai xem qua Một lít nước mắt đều phải thừa nhận rằng mình đã phải khóc rất nhiều. Khóc vì ông trời đã quá bất công với Aya, khóc vì những bước đi đầy mạnh mẽ của cô bé và khóc vì những tấm chân tình tuyệt vời.

“Mình muốn được như không khí. Một con người tốt bụng đầy lòng trắc ẩn và một khi cô ấy biến mất, mọi người mới nhận ra cô ấy quan trọng với họ đến nhường nào. Mình muốn trở thành một người như vậy.”

Nhưng có lẽ, chỉ đến vậy thôi. Kito Aya sau hơn mười năm tích cực điều trị, đã rời khỏi thế gian trong niềm tiếc thương vô hạn của gia đình, bạn bè.

Những trang cuối của Một lít nước mắt đều do một tay mẹ của em hoàn thành. Di nguyện của con gái trước khi ra đi là muốn thông điệp tốt đẹp lan toả ra khắp mọi nơi trên toàn thế giới. Vì thế, bà đã thay Aya viết tiếp đoạn cuối tác phẩm.

Ở đó, bà thổ lộ những ngày tháng cùng con gái chiến đấu hết mình. Cả những nỗi lo, nỗi đau khi nhìn Aya phải nỗ lực chống chọi lại bệnh tật.

Người ta có thể thấy được nghị lực phi thường của người mẹ này, bà cũng là điểm tựa vững chắc cho Aya khi em còn sống. Và Một lít nước mắt thành công trên mọi mặt trận như ngày hôm nay cũng chính một tay bà và Aya dày công xây đắp.

Đoá hoa bất tử mang tên Kito Aya

Đã gần hơn ba thập kỷ kể từ lúc Aya rời bỏ chúng ta. Nhưng những gì mà cô bé để lại, hay nói cách khác, tác phẩm đầu tiên và cũng là cuối cùng Một lít nước mắt vẫn còn giữ nguyên vẹn tinh thần bất khuất của cô gái hiền lành năm nào. 

Kito Aya là một chiến binh đại diện cho sự sống và Một lít nước mắt là vũ khí mạnh nhất của chiến binh ấy. Chính những con chữ đầy chân thực, không cầu kì hoa mĩ, Một lít nước mắt vẫn luôn làm công việc của riêng nó sau ngần ấy năm qua.

Hình ảnh của sách

Thắp sáng niềm tin cho những ai còn đang phải đối mặt với khó khăn.

Đến cả cái chết còn không thể đe doạ được cô bé ấy, thì chúng ta, những con người đang khoẻ mạnh phải đủ kiên cường để bước qua mọi sóng gió của cuộc đời.

Thậm chí trong cả những ngày cuối cùng của cuộc đời, Aya vẫn chưa bao giờ ngừng chiến đấu. Hi vọng về một tương lai tươi sáng của cô gái mười lăm tuổi ấy vẫn cháy mãnh liệt như một ngọn đuốc thắp sáng đêm đen.

 

“Cái chết không đáng sợ. Điều đáng sợ nhất là bỏ cuộc.”

Hãy đọc Một lít nước mắt để thấm thía cuộc đời, học được cách đối xử tử tế với những người chung quanh và hướng tương lai về chân trời tươi sáng. 

Một cuốn sách không quá nhiều triết lý khô khan nhưng đủ để dạy cho một con người biết phải làm gì để cuộc sống họ đong đầy ý nghĩa. Đây có lẽ cũng chính là món quà to lớn nhất mà Kito Aya dành tặng cho tất cả chúng ta.

Đông Nghi