Tôi đã thấy gì trong những giấc mơ

Ngày bé thơ mọi buồn vui đều nhẹ tênh qua mi mắt

Dáng mẹ hao gầy bên ánh đèn hiu hắt

Đệm vài đường chỉ trên chiếc áo đã bạc màu

 

Tôi thấy những khóm hoa rạng rỡ ở sân sau

Thấy cả đụn rơm vàng bố hết lòng vun vén

Mùa lúa trổ đòng đòng, mẹ gánh niềm vui reo trong nắng

Tôi là đứa trẻ nhảy chân sáo, ca hát khắp đường làng

 

Quả thị trên cành cao cũng sắp độ ngả vàng

Ngoại bảo khi thị rơi là lúc hương thơm ngào ngạt nhất

Cũng như con người vào thời khắc họ biến mất

Thế giới này mới vỡ lẽ và bắt đầu biết yêu thương

 

Tôi khờ dại nghĩ đó vốn là lẽ thường

Ước ao của tôi là ngóng trông ngày được hít hà mùi quả chín

Tôi đâu biết có những điều buồn thương, sâu kín

Chỉ khi lớn lên mình mới thấu đến tận cùng

 

Tôi của giây phút này may mắn được cuộc đời bao dung

Mặc chiếc áo trắng tinh, vẫn còn thơm mùi vải mới

Nhưng chẳng thấy thân thương bằng chiếc áo năm xưa mẹ khâu vội

Những lấp lánh thị thành bôi xóa ngọn đèn xưa

 

Có những ngày buồn, trời bật khóc thành mưa

Tôi chợt nghĩ về khung trời từng đong đầy nắng mới

Nếu năm ấy, phía cuối đường làng, không có mẹ đứng đợi

Liệu tôi có can đảm đi qua hết dáng vẻ của đời?

 

Tôi vốn là đứa trẻ đôi lúc chẳng biết vâng lời

Vậy mà năm xưa đã thật thà tin những lời ngoại kể

Giờ đây khi đã biết yêu thương ngoại vô vàn đến thế

Nhưng tìm nơi đâu khi ngoại đã sớm hóa tro tàn?

 

Tôi dần tập quen với những sợ hãi, lo toan

Khi giấc mơ giờ đây chỉ toàn là bão tố

Ai cũng muốn được bình yên, chẳng buồn đau, sầu khổ

Nhưng chưa từng vô thức giải được câu đố của đời

 

Mình đang là ai giữa sóng sánh đất trời

Sẽ là ai giữa lưng chừng những điều tạm bợ?

Giấc mơ lớn lên cùng những chùng chình, dang dở

Tôi tựa vai đời xin chút ngây dại đến hanh hao…

Phong Linh