Các tác phẩm nghệ thuật, điển hình như văn học, mỹ thuật thường phản ánh vô cùng sâu sắc cuộc sống hiện thực của xã hội đương thời. Những vấn đề gay gắt và nổi cộm được ví như cái ung nhọt làm nhức nhối cả một bộ phận con người luôn nhận được nhiều sự quan tâm và chú ý của đông đảo xã hội.

Để rồi trong nhiều năm trở lại đây, đặc biệt là sự thay đổi rõ nét của lĩnh vực điện ảnh, khi không còn chỉ đơn thuần là những bộ phim hư cấu mà đã trở thành những thước phim phác hoạ lại đời thực trên màn ảnh lớn.

Cái chất làm nên nét độc đáo của Parasite

Được khời chiếu từ những ngày cuối tháng sáu của năm 2019, song cho đến tận thời điểm hiện tại, cái tên Parasite vẫn là một trong những bộ phim có lượng tìm kiếm chiếm một con số vô cùng lớn đối với người hâm mộ Việt nói riêng và nhiều khán giả khác trên toàn thế giới nói chung.

Trailer chính thức của Parasite

Ngay từ những ngày đầu công chiếu, bộ phim đã nhận được rất nhiều phản hồi tích cực từ giới chuyên môn và ghi trọn điểm số 100% độ tươi trên Rotten Tomatoes.

Tác phẩm mới của đạo diễn Bong Joon Ho mang nặng tính châm biếm, hài hước nhưng không kém phần kịch tính bất ngờ, là một điểm nhấn trên thị trường điện ảnh đang chiếm phần lớn là phim giải trí, kinh dị và hoạt hình lúc bấy giờ.

Parasite là một bộ phim hài kịch đen đầy độc đáo về địa vịa xã hội, vật chất, khát vọng đổi đời và sự phân biệt đẳng cấp đậm chất phong kiến ở một xã hội hiện đại. Điều đó khơi gợi sự tò mò và hứng thú cho người đọc ngay từ những phân cảnh đầu tiên.

Mạch phim theo chân một gia đình ở tận cùng đáy xã hội, thất nghiệp, sống chật vật, thiếu thốn qua ngày. Đó là gia đình gồm bốn thành viên, ông bố Ki Taek và bà mẹ Choong Sook ngày ngày ở nhà, nhận công việc gấp hộp bánh pizza kiếm tiền trang trải cuộc sống.

Parasite, Parasite: Bi kịch của sự phân tầng xã hội
Gia đình của những nhân vật đại diện cho tầng lớp thấp cấp của xã hội hiện đại Hàn Quốc

Cậu con trai cả Ki Woo lúc này ở nhà phụ việc sau bốn lần thi trượt đại học. Còn cô em gái Ki Jung cũng bị buộc phải nghỉ học do không đóng nổi tiền học phí.

Cả gia đình cứ thế chen chúc để tồn tại giữa cuộc sống khắc nghiệt trong một căn hộ tồi tàn dưới tầng hầm khu nhà cho thuê, túng thiếu đến mức điện sinh hoạt bị cắt, mỗi bữa ăn đều phải chạy vạy.

Một ngày nọ, Ki Woo được người bạn thân giới thiệu làm gia sư tiếng Anh cho con gái của một gia đình giàu có. Đây là thời điểm bước ngoặt để cậu lập ra những kế hoạch đổi đời cho gia đình mình, thâm nhập vào ngôi nhà giàu có nhưng dễ tin người kia.

Bằng cách này hay cách khác, lần lượt từng người họ trở thành một phần của gia đình giàu có dưới các vai trò khác nhau.

Parasite, Parasite: Bi kịch của sự phân tầng xã hội
Lần lượt từng người theo kế hoạch của cậu con trai cả Ki Woo để thâm nhập vào lợi dụng gia đình nhà giàu

Mọi thứ tưởng chừng như sẽ dễ dàng suôn sẻ, trót lọt và cuộc sống của cả gia đình sẽ sang một trang mới khi có thể ăn bám nhà đại gia, song, sau mỗi khoảnh khắc yên bình, là một cơn bão lốc tàn bạo, biến cố bắt đầu xảy đến, đảo lộn tất cả.

Parasite khiến nhiều khán giả nhớ đến The Handmaiden – Kiệt tác điện ảnh Hàn Quốc từng làm mưa làm gió năm 2016 của Park Chan Wook và The Housemaid của Im Sang Son năm 2010 – Bộ phim đã mở đầu liên hoan phim Cannes.

Parasite, Parasite: Bi kịch của sự phân tầng xã hội
Những kế hoạch ban đầu đều vô cùng suộn sẻ

Chủ đề mà đạo diễn kiêm biên kịch Bong Joon Ho lựa chọn cho Parasite không phải là một chủ đề mới nhưng chính ngay từ tựa phim, cùng cách mà những thước phim tạo ra những bước nhảy không giống ai của nó, đã làm nên nét đặc biệt và khiến nhiều khán giả kỳ vọng vào sức ảnh hương của bộ phim này.

Sự biến chuyển mượt mà giữa các sắc thái và tính đa dạng của Parasite

Ngay từ tiêu đề của bộ phim, Parasite – Tựa Việt là Ký sinh trùng, đã gây được ấn tượng mạnh đối với khán giả và hoàn toàn khó nắm bắt được ý tưởng của tác phẩm là gì. Tại sao lại là Ký sinh trùng? Bộ phim sẽ nói về một sinh vật mới? Liệu có điểm gì khó đoán ở bộ phim?

Bên cạnh đó, thêm tấm poster đầy bí ẩn và có nét ma quái, tất cả khiến khán giả nghĩ rằng đây là một bộ phim có phần đen tối, u ám, có thể có sự xuất hiện của thế lực kỳ lạ, với nút thắt mở đầy kịch tính và bất ngờ, cũng như không dành cho số đông.

Parasite, Parasite: Bi kịch của sự phân tầng xã hội
Những tấm poster được thiết kế vô cùng ẩn ý và độc đáo

Trái ngược hoàn toàn với những gì người ta phỏng đoán về những nội dung và thông điệp mà bộ phim sẽ truyền tải, Parasite không hề kén khán giả, thậm chí còn mang tính giải trí rất cao, dễ theo dõi, nắm bắt và phù hợp với hầu hết khán giả phổ thông.

Mở đầu là những cảnh phim tương đối nhẹ nhàng và dễ hiểu về hoàn cảnh gia đình nghèo theo phong cách trào phúng.

Tất cả diễn ra chân thực nhưng không hề mang tính nặng nề, bi thảm, trái lại, nhiều tình huống hài hước xảy ra và khiến cho người xem có cảm giác gia đình ấy đã thích nghi hoàn toàn cuộc sống túng thiếu mỗi ngày.

Parasite, Parasite: Bi kịch của sự phân tầng xã hội
Mở đầu phim là những phân cảnh trào phúng nhẹ nhàng

Khoảng những phút đầu của Parasite mang dáng dấp của một bộ phim tâm lý, hài hước, với tiêt tấu nhanh, đầy nhịp nhàng, giàu năng lượng một cách rất tự nhiên. Mặc dù toàn cảnh mở ra một cuộc sống thiếu thốn, tù túng và bần cùng của cả một gia đình, với việc những bất tiện trong sinh hoạt.

Ngay cả chuỗi âm mưu, chiêu trò cũng mang đậm tính trào phúng, châm biếm chứ không hề bị đen tối hoá hay tạo cảm giác căng thẳng, gồng mình để hiểu và nắm bắt được mạch phim.

Việc duy trì bầu không khí hài hước, nhẹ nhàng là một cách xử lý tiết tấu phim vô cùng tốt của đạo diễn Joon Ho khi ông giúp khán giả trải nghiệm tác phẩm một cách thoải mái, tạo sự hứng thú để theo dõi diễn biến và tâm lý nhân vật, đồng thời thể hiện nét châm biếm con người – xã hội không quá xa vời và triết lý hoá.

Giống như một bản nhạc giao hưởng với những nhịp điệu và tốc độ bất ngờ đi theo nhạc phổ là mạch diễn biến của bộ phim, Parasite không chỉ có một sắc màu duy nhất.

Parasite, Parasite: Bi kịch của sự phân tầng xã hội
Parasite có những bước đóng mở nhịp phim vô cùng linh hoạt

Khi khán giả đang mải mê và chăm chú theo dõi, cũng như là cảm thấy có chút buồn cười trước những thước phim của gia đình ở tầng lớp gần như dưới đáy xã hội thì lập tức bộ phim chuyển sang thể loại khác sau một sự kiện tưởng như rất đơn giản.

Một nút thắt quan trọng, nốt đô thăng của bản hoà tấu, cả khán giả cũng bị cuốn theo cùng chuyển hành trình mới đầy bất ngờ, không thể đoán trước của các nhân vật trên phim.

Parasite thay đổi từ hài hước đời thường sang kịch tính, giật gân, thậm chí còn mang hơi hướm kinh dị và bạo lực đến rợn người. Điều đáng nói là sắc thái này nảy sinh một cách bất ngờ những rất tự nhiên, rất hợp lý, mượt mà, không hề gây ra cảm giác gượng ép hay giả tạo.

Parasite, Parasite: Bi kịch của sự phân tầng xã hội
Để rồi thay đổi sang những phân cảnh mang tính chất đóng mở nút thắt

Những hoàn cảnh nghiệt ngã, xen lẫn cả không khí căng thẳng, kịch tính, tác phẩm vẫn giữ nguyên tiếng cười châm biếm nhẹ nhàng, những tình tiết kỳ cục, vừa hài hước vừa bi kịch. Những cảm xúc đa dạng đan xen, đa chiều lẫn lộn xuất hiện theo móc nối của từng cảnh phim giúp khán giả cảm nhận rõ ý đồ phong phú của nhà làm phim.

Vị đạo diễn tài tình này đã rất thành công trong việc tạo nên những làn sóng cảm xúc nối tiếp theo từng mức độ khác nhau cho khán giả thông qua cách chắt lọc từng chi tiết nhỏ nhưng vô cùng đắt giá, rồi xâu chuỗi đầy khéo léo, trở thành một tổng thể hài hoà, không có gì thái quá.

Kịch bản đỉnh cao đến từ bối cảnh và câu chuyện đậm nét đời thường

Câu chuyện trong Parasite không hề mang thông điệp chính trị hay những triết lý giáo điều khô khan, khó hiểu, cũng không phải là một bộ phim nghệ thuật.

Thứ làm nên nét độc đáo cho bộ phim là những nét vẽ thú vị, đơn giản, hứa hẹn những chiêu trò, cú lừa lắt léo dành cho khán giả và mang dáng dấp của một tác phẩm đấu trí vừa cân não vừa hài hước, vừa kịch tính.

Parasite, Parasite: Bi kịch của sự phân tầng xã hội
Sự thành công của bộ phim đến từ những chi tiết nhỏ nhất

Tuy nhiên, điều đó có thể là vừa đủ để tạo ra một tác phẩm chất lượng và hút khách nhưng với đạo diễn Bong Joon Ho, đó mới chỉ là tiền đề để ông đem đến một kịch bản chứa đựng nhiều bất ngờ và gây ám ảnh sau khi khép lại.

Khi bối cảnh gia đình nhân vật Ki Woo, gia đình đại diện cho tầng lớp thấp của xã hội, được mở ra, như một cách giới thiệu sơ lược về các tuyến nhân vật. Sự xuất hiện của gia đình đại diện cho tầng lớp trên, không gian sống và vị trí của các nhân vật, rồi đến cơ hội của người con trai và kế hoạch thâm nhập của cả gia đình vào nhà đại gia.

Parasite, Parasite: Bi kịch của sự phân tầng xã hội
Mỗi nhân vật đều có cá tính và diễn biến tâm lý riêng của họ

Tất cả được triển khai đầy đủ, rành mạch và kỹ lưỡng, cùng với đó là những chi tiết vô cùng chân thực, gần gũi, tất cả đều đi theo ý đồ của đạo diễn. Để rồi tiết tấu phim sau đó nhanh gọn, liên kết với nhau đầy chặt chẽ, vừa đơn giản, vừa công phu.

Kèm theo đó, cá tính của các nhân vật lần lượt được bóc tách rõ ràng hơn thông qua sự tương tác qua lại, tạo tiền đề cho hành động tiếp theo của họ.

Càng về sau, người xem càng lúc càng bị thu hút vào câu chuyện và phần kịch bản được mở rộng với tốc độ được đẩy mỗi lúc một nhanh hơn. Đạo diễn Joon Ho đem đến những sự kiện mới, bất ngờ và khó đoán cùng hàng loạt cao trào được cài cắm và xảy ra liên tục khiến người xem phải tập trung cao độ.

Parasite, Parasite: Bi kịch của sự phân tầng xã hội
Sự khó đoán của bộ phim mỗi lúc đều đang được đẩy về sau

Những sự kiến mới đến nhanh và gây sự kinh ngạc nhưng lại không hề tạo cảm giác vô lý hay mang tính sắp đặt đầy gượng ép. Cao trào của Parasite hay ở chỗ là lối xử lý khéo léo khi ai cũng biết sẽ có chuyện xảy ra nhưng chẳng thể đoán được nó đến lúc nào hay liệu có tránh được nó hay không.

Parasite giàu thông điệp xã hội từ hình ảnh của những nhân vật đặc trưng

Ngay từ hình ảnh của tấm poster, với vệt đen che mắt các nhân vật, đạo diễn đã gửi gắm ngụ ý đầy tinh tế của mình, rằng mỗi nhân vật đều không hoàn toàn giống như vẻ ngoài họ đang cố tạo ra, không một ai là chính con người của mình, họ đều che giấu những suy nghĩ và mưu tính riêng.

Parasite, Parasite: Bi kịch của sự phân tầng xã hội
Vạch che mắt tượng trưng cho sự che giấu bản chất của mỗi nhân vật

Vì vậy nên câu chuyện của các nhân vật trong phim cũng vì thế mà được kể với một nội dung rộng hơn ở tầm vĩ mô. Đó là sự chênh lệch giai cấp giàu – nghèo, kẻ trên người dưới tách biệt trong xã hội Hàn Quốc hiện đại, với góc nhìn vừa trào phúng, vừa chua chát sâu cay.

Giá trị của mỗi con người không thể đánh giá bằng của cải vật chất, bằng việc mỗi tháng họ kiếm ra được bao nhiêu tiền, đi xe gì, nhà ở đâu, giàu nghèo không phải cái tội, điều đáng chú ý ở đây là sự khác biệt trong tư duy của mỗi nhân vật bị ảnh hưởng bởi vật chất ra sao.

“Không phải họ giàu mà vẫn tốt mà là họ tốt bởi vì họ giàu. Nếu như tôi mà có nhiều tiền thế này, tôi cũng sẽ tốt bụng.”

Người giàu, họ cứ thế giàu và sống với lối sống, lối suy nghĩ phù hợp từ hoàn cảnh của họ. Còn người nghèo sẽ cứ mãi nghèo khi chỉ biết sống với lỗi tư duy của người nghèo, cho dù họ có sở hữu chiêu trò gì đi chăng nữa.

Gia đình của Ki Teak vin vào cớ nghèo để làm điều gian dối, dung túng cho những hành động sai trái, lừa đảo của họ. Gặp được cơ hội tiến thân đổi đời, cả nhà cũng chỉ biết nghĩ ngắn qua ngày, dựa vào những kế hoạch định sẵn, chứ chẳng biết phải tận dụng lâu dài ra sao.

Parasite, Parasite: Bi kịch của sự phân tầng xã hội
Cái nghèo cứ bám lấy từ gốc rễ, từ cội nguồn suy nghĩ của gia đình ông Ki Teak

Cứ thế cái nghèo đeo bám họ từ trong gốc rễ bản chất, chứ không còn là vật chất bên ngoài thông thường nữa. Họ mãi mãi giống như những con gián ăn bám, chui lủi từ góc này sang góc khác mà chẳng thể ngẩng đầu lên.

“Kế hoạch tốt nhất là không nên có kế hoạch gì cả, vì cuộc đời sẽ không bao giờ tuân theo đúng ý của ta. Không có kế hoạch, thì chuyện gì xảy ra cũng sẽ không sao cả.

Để rồi mỗi kế hoạch đặt ra, tưởng chừng đầy tỉ mỉ và tinh vi nhưng cũng đầy rẫy những sơ hở khi mỗi lúc trôi qua, kế hoạch “hoàn hảo” của cả gia đình đang dần đi đến bờ vực bị lật tẩy.

Gia đình của ông Park, người giàu điển hình của xã hội, với căn biệt thự xa hoa, xe ô tô hãng, cùng cuộc sống đầy đủ, viên mãn đến độ thừa thãi. Ông Park có lối suy nghĩ đầy phân biệt đặc trưng của người giàu khi nghĩ về người nghèo.

Ông đã nói, mọi thứ của tài xế Kim, hay Ki Teak, bố của Ki Woo, đều có thể chấp nhận, chỉ có cái mùi của ông ta là đi quá giới hạn. Cậu bé con trai ông Park cũng từng nhận ra chú tài xế, bà quản gia, cô giáo mỹ thuật có mùi giống nhau.

Parasite, Parasite: Bi kịch của sự phân tầng xã hội
Suy nghĩ của ông Park đại diện cho một bộ phận người giàu nghĩ về người nghèo

Mùi ở đây không phải mùi của đồ tắm hay quần áo mà là mùi của cái nghèo, như mùi khi người ta giặt giẻ lau, mùi của củ cải thối, mùi của những người đi tàu điện ngầm.

Có lẽ ai đã từng xem phim đều không thể quên được phân cảnh khi ba người trong gia đình Ki Teak phải trốn dưới gầm bàn, nghe người ta nói về một thứ mùi mà chắc chắn Ki Teak không thể nào gột rửa được.

Nhục nhã và cay đắng vô cùng, có lẽ chính khoảnh khắc này đã bắt đầu thay đổi suy nghĩ của Ki Teak, chạm đến một trong những điều quý giá nhất mà một gã nghèo như ông còn giữ được, đó chính là lòng tự trọng.

Bên cạnh mùi, đạo diễn Bong Joon-ho còn sử dụng hàng loạt hình ảnh ẩn dụ khác như hòn đá, các bậc thang, căn hầm… một cách khá rõ ràng thể hiện quan điểm sống khác nhau, sự phân biệt giữa hai tầng lớp trái ngược trong xã hội Hàn Quốc.

Parasite, Parasite: Bi kịch của sự phân tầng xã hội
Cơn lũ lụt được xem như hình ảnh ẩn dụ cho sự chịu đựng cuối cùng cũng vỡ nát

Phân cảnh ngập lụt được ví như sự tức nước vỡ bờ, cơn mưa lớn khiến căn nhà ổ chuột của gia đình Ki Teak trở nên tan hoang, bị nhấn chìm trong nước mưa, nước cống, khiến cho mỗi người họ đều rơi vào dòng suy nghĩ riêng.

Thứ đầu tiên mà người bố của gia đình nghèo khổ này cứu khỏi cơn lũ là tấm huy chương của mình – Một trong những niềm tự hào hiếm hoi và duy nhất ông có trong đời.

Chắc chắn thời khắc bị sỉ nhục dưới gầm bàn kia, ông nhận ra con người ta chẳng thể sống nhục nhã và không có lòng kiêu hãnh. Khi bạn không còn lòng tự trọng, bạn sẽ không còn là con người.

Parasite, Parasite: Bi kịch của sự phân tầng xã hội
Phân cảnh trận lũ lụt được dàn dựng vô cùng công phu

Trong phân cảnh ngập lụt nhớp nhúa đó, dưới ánh đèn chớp sáng chớp tối, cậu con trai Ki Woo cứ ôm chặt lấy hòn đá cảnh, cho rằng hòn đá cứ đi theo mình.

Hòn đá đó chính là tượng trưng cho tiền tài, hạnh phúc, cho khát vọng đổi đời trong tâm hồn cậu trai trẻ thông minh, sáng dạ cũng đồng thời là gánh nặng mà cậu đã mang trong suốt những năm qua.

Có lẽ hình ảnh ám ảnh và gây ấn tượng mạnh đến suy nghĩ của người xem đó chính là khi Ki Jung, giữa khung cảnh hỗn độn, thứ nước cống, nước thải cứ không ngừng trào ra khỏi bồn cầu, cô vẫn bình thản châm thuốc hút.

Với gương mặt bất cần và hành động trái ngược thực tại, điều đó chứng tỏ cô đã hoàn toàn buông bỏ và chấp nhận cái bản chất thật sự của con người mình.

Parasite, Parasite: Bi kịch của sự phân tầng xã hội
Một trong những cảnh gây ám ảnh và rúng động tâm trí người xem

Người xem có thể thấy được mối tương phản giữa hai tầng lớp ngay từ những thước phim đầu tiên, nhưng phải đến càng về sau, phim càng lột tả một cách trần trụi và tàn nhẫn hơn rất nhiều lần.

Những người trong gia đình Ki Teak đang giống như những con ký sinh trùng, bám vào những kế hoạch, bám vào gia đình người khác để được tồn tại, ngày qua ngày ăn mòn mọi thứ từ trong ra ngoài.

Nhìn theo một góc độ khác, nhà họ Park cũng đang “ký sinh” vào những người làm việc cho mình. Họ không thể tự làm được những công việc thường nhật như lái xe, nấu ăn, học tiếng Anh, vẽ tranh… mà luôn phải thuê người khác.

Cô vợ Choi Yeon-gyo cũng phải thừa nhận rằng, không có sự trợ giúp của cô giáo Ki Jung và những người làm thuê khác thì gia đình cô không biết sống như thế nào.

Parasite, Parasite: Bi kịch của sự phân tầng xã hội
Sự khó khăn khi phải xử lý các công việc nhà một mình của cô vợ Choi

Các nhân vật trong Parasite được xây dựng chi tiết và ấn tượng, mang tính đặc trưng xã hội cao. Từng kiểu người trong phim đều có thể bắt gặp ngoài đời thực ở bất cứ đâu, với cá tính đậm nét và thể hiện rất rõ môi trường mà họ sinh hoạt hàng ngày.

Những con ký sinh nào đâu chỉ là gia đình Kim hay Park, Parasite còn có những cú ngoặt bất ngờ, đẩy mạnh thời điểm mâu thuẫn giữa hai đám “ký sinh trùng” bùng nổ.

Những góc máy chất lượng và phong cách dựng phim tiệm cận hoàn hảo

Không có gì để phàn nàn về chất lượng sản xuất của Parasite. Bộ phim đem đến cho khán giả những cú máy đi qua từng căn phòng, từng hành lang trong bối cảnh nội, một cách mượt mà, mà không phô trương cầu kỳ.

Parasite, Parasite: Bi kịch của sự phân tầng xã hội
Mỗi góc máy đều được căn chỉnh một cách chỉn chu

Tuy có bối cảnh khá hẹp khi hầu hết diễn biến chỉ xảy ra trong một căn biệt thự với một ít cảnh ngoại, nhưng khán giả không cảm thấy nhàm chán do ê-kíp thực hiện biết tận dụng hiệu ứng ánh sáng và các góc máy lạ để tạo ra sự khác biệt. Ở nhiều phân cảnh, việc sử dụng hiệu ứng góc tối linh hoạt giúp tăng hiệu ứng kích thích đầy tự nhiên.

Nhiều khung hình trong phim còn có tác dụng kể chuyện mạnh mẽ. Tiêu biểu là trường đoạn một nhóm nhân vật chạy bộ qua từng con phố trong đêm dưới cơn mưa như trút nước. Máy quay liên tục thay đổi góc nhìn, lúc thì từ phía sau dõi theo nhân vật, lúc là góc nhìn ngang bao trọn bối cảnh mà họ đang di chuyển.

Chất lượng kỹ thuật của bộ phim, đặc biệt là mảng dựng phim là gần như hoàn hảo.Từng khung hình trong trường đoạn này nhắc lại bản chất thực sự của nhóm nhân vật trong phim khi chúng lột bỏ lớp vỏ bọc gian dối bên ngoài một cách đầy chua chát, cay đắng.

Những con người nghèo khổ dưới đáy xã hội, buộc phải trở về đúng nơi mà họ thuộc về một cách đầy ê chề, nhục nhã, gạt bỏ hết những ảo tưởng xa hoa trong thoáng chốc.

Parasite, Parasite: Bi kịch của sự phân tầng xã hội
Đạo diễn Bong luôn làm hết sức để các cảnh quay lột tả được đầy đủ nội dung câu chuyện

Âm nhạc của Parasite cũng rất đáng chú ý. Bộ phim đem đến nhiều đoạn nhạc với âm điệu đa dạng, phối hợp nhịp nhàng với từng phân cảnh, giúp góp phần tạo cảm xúc phù hợp cho khán giả.

Tuy nhiên, đáng nói nhất phải kể đến phần dựng phim đỉnh cao. Parasite có kết cấu chắc chắn, với các chi tiết, sự kiện diễn ra liên tục cùng tiết tấu nhanh, có tính liên kết cao. Mỗi khung hình trong phim đều được tính toán và có giá trị cụ thể, hầu như không có chút thừa – thiếu.

Thủ pháp chuyển cảnh tài tình giúp các phân cảnh với những tính chất khác nhau có thể liên kết mượt mà, khiến khán giả có thể chuyển biến từ cảm xúc này sang cảm xúc khác rất nhanh chóng mà không cảm thấy gượng gạo.

Vừa nhẹ nhàng lãng mạn, bộ phim có thể lập tức chuyển sang hành động – kịch tính, vừa hài hước châm biếm, tác phẩm có thể lập tức chuyển sang kinh dị – bạo lực, hay vừa hài hước, vừa kịch tính cân não cũng có thể xuất hiện ở cùng một phân cảnh.

Từ Cành Cọ của Cannes đến tượng vàng Oscar

Được ví như “kỳ tích Châu Á” quả là một tên gọi không ngoa khi Parasite đại thắng lịch sử ở Oscar lần thứ 92, đưa lịch sử điện ảnh Châu Á sang một trang mới.

Parasite, Parasite: Bi kịch của sự phân tầng xã hội
Đoàn làm phim nhận giải Cành cọ Vàng tại Cannes 2019

Suốt hơn nửa năm kể từ ngày bắt đầu công chiếu, bộ phim đã gây tiếng vang vượt qua phạm vi xứ sở kim chi và vươn tầm châu lục, chạm đến toàn cầu, tạo nên cơn sốt ở mọi liên hoan phim và giành danh hiệu cao quý nhất Cành cọ Vàng tại Cannes 2019 cùng nhiều giải thưởng quan trọng tiền Oscar.

“Cảm ơn rất nhiều. Khi tôi còn trẻ và học về điện ảnh, có một câu khắc sâu vào tâm khảm tôi là “Cá nhân nhất là sáng tạo nhất.” Câu nói đó là của Martin Scorsese vĩ đại của chúng ta. Khi tôi còn học ở trường, tôi đã nghiên cứu phim của Martin Scorsese. Chỉ cần được đề cử đã là vinh dự to lớn rồi, tôi không nghĩ rằng tôi sẽ thắng.”
“Phù thuỷ” Bong mở màn đầy hứa hẹn với giải Kịch bản gốc xuất sắc nhất. Ngay sau đó Parasite ẵm liền giải Phim quốc tế xuất sắc nhất khi mà gần như không có đối thủ ở hạng mục này. Đây cũng là bộ phim đầu tiên của Hàn Quốc đạt giải thưởng dành cho phim nước ngoài hay nhất tại Oscar.

Vào giây phút hồi hộp nhất, nữ minh tinh Jane Fonda đã gọi tên Parasite cho hạng mục Phim xuất sắc nhất trong sự vỡ òa niềm vui của không chỉ những người trong khán phòng Nhà hát Dolby mà chắc chắn là của rất nhiều người Hàn Quốc, người Việt Nam và đông đảo “mọt phim” ở lục địa này.

Parasite, Parasite: Bi kịch của sự phân tầng xã hội
Tượng vàng Oscar danh giá dành cho bộ phim Châu Á đầu tiên

Lần đầu tiên trong lịch sử 92 năm của Lễ trao giải Oscar, một tác phẩm châu Á chiến thắng giải Phim hay nhất như một sự khẳng định rằng, Oscar không phải là sân chơi chỉ dành riêng cho điện ảnh Mỹ mà còn thuộc về toàn cầu, rằng thế giới có thể vượt qua “1 inch” của dòng phụ đề như lời đạo diễn Bong Joon-ho. Điện ảnh châu Á đã có thể tự hào điền tên mình lên trang sử của điện ảnh nhân loại.

“Tôi vẫn đang cảm thấy mọi chuyện thật khó tin và thể nào cũng có cái gì đó đánh thức tôi dậy khỏi giấc mơ này.”

Đạo diễn Bong Joon Ho phát biểu những lời thể hiện sự ngạc nhiên của ông khi nghe bộ phim của mình được xướng tên nhận giải.

Dù vậy, việc Parasite xưng vương ở Oscar 2020 là điều không thể thuyết phục hơn. Giành bốn tượng Vàng của Viện hàn lâm, trong đó có ba giải lớn là Phim hay nhất, Đạo diễn xuất sắc nhất và Kịch bản gốc xuất sắc nhất.

Parasite, Parasite: Bi kịch của sự phân tầng xã hội
Sự thành công của Parasite là điều không phải bàn cãi

Suy cho cùng, Parasite giống như một câu chuyện viễn tưởng về “ký sinh trùng”: Phép ẩn dụ để chỉ loài người ký sinh, những kẻ ăn bám, đeo đuổi vào một thứ gì đó có lợi cho bản thân mình. Chúng xâm nhập vào vật chủ để ăn mòn và dần dà làm mục ruỗng những thứ bên trong.

Chân dung méo mó của hai tầng lớp tách biệt, sự tương phản giàu nghèo thâm căn cố đế của xã hội Hàn Quốc đã được truyền tải từ những thước phim nghệ thuật vô cùng đặc sắc trong Parasite.

Linh Đồng