Mùa đông này em có lạnh lắm không

Có nhớ xoa bàn tay, choàng khăn thật ấm

Mấy cơn mưa phùn có làm em lem lấm

Gió se lòng có lạnh cóng gót chân em?

 

Anh vừa trở về từ một quán quen

Thấy em của ngày xưa vẫn ngồi bên ô cửa

Cốc cacao từ lâu đã vơi đi một nửa

Chủ quán quên thật rồi, chẳng nhớ nổi tên anh

 

Đôi chân cô độc rảo bước thật nhanh

Đến ngã tư đèn xanh rồi đèn đỏ

Nghe em đếm ngược từng con số nhỏ

Bất giác giật mình dòng người đã vội đi

 

Anh vừa xem lại cuốn phim buồn, cảnh chia ly

Quay sang thấy mắt em đã rưng rưng đôi chút

Nhẹ nắm bàn tay, ôm em nhiều hơn một phút

Nhưng nước mắt anh tự rơi xuống tay mình

 

Anh vừa ghé lại một gánh hoa xinh

Thấy cúc họa mi em cài lên mái tóc

Con phố nhiều sắc hương từ lâu đã bật khóc

Cành hoa năm xưa anh vừa khẽ buông rồi

 

Mùa đông này em có ấm chỗ ngồi

Một quán không quen, cốc cacao chưa kịp khuấy

Có ngang qua ngã tư từng lung linh năm ấy

Có xem lại cuốn phim, có nhẹ tóc hoa cài

 

Gió lại thổi rồi, mùa lạnh bỗng chia hai

Nửa của ngày còn em, nửa kia nằm chết lặng

Những nhớ mong biết khi nào chịu lắng

Đông rét thêm rồi, em có lạnh không em?

Phong Linh