Ai bán cho tôi một vé ngược thời gian

Ngược nắng, mưa, hanh hao để tương phùng quá khứ

Ngày ấy tôi đã sống và yêu bằng trái tim không do dự

Tuổi trẻ nhuộm hân hoan bằng hi vọng ngập trời

 

Những duyên phận của tôi cứ ghé đến và xa rời

Trong vài lần tiễn đưa, tôi đã nghe tiếng lòng mình thắt lại

Nước mắt chực trào rơi vì nhận ra không gì là mãi mãi

Nỗi đau cố chấp ở lại, nhường thanh xuân lặng lẽ bước qua

 

Bình minh hôm nay đã hong khô nước mắt nhạt nhòa

Nụ cười khẽ reo trên đôi môi sau tháng ngày son trẻ

Tôi đã cõng tin yêu, đem rót đầy những tổn thương, sứt mẻ

Để lòng mình giờ đây ngào ngạt những an yên

 

Xin cúi đầu cảm ơn tất thảy những muộn phiền

Những ngổn ngang, những đong đầy hạnh phúc

Đã hội ngộ nhau, ngân vang nốt dạo đầu rồi cất lên điệp khúc

Của khoảnh khắc này đây – nơi hồi ức đã ngủ vùi

 

Nuối tiếc lắm phải không? Chúng ta chỉ có một cuộc đời

Sao có thể mua vé khứ hồi để làm cuộc dạo chơi tuổi trẻ?

Lắng lại một giây, nghe trái tim nhắc khẽ

“Kỷ niệm chẳng mất đâu, chỉ là nghĩ đến mà chẳng thấy nhói lòng…”

 

Và giờ đây, giữa đại lộ của những đợi mong

Tôi đã chọn can đảm bước đi, không một lần ngoảnh lại

Trên đôi tay gầy từng mệt nhoài vỗ về bao tê tái

Tấm vé đã mua – tôi nhẹ thả về với gió trời

 

Tôi phải sống đúng nghĩa một cuộc đời…

Phong Linh