Ta tìm gì giữa thành phố ngả nghiêng

Một cánh tay đan hay bờ vai ấm?

Sao chạm đâu cũng thấy buồn lem lấm

Có phải cô đơn đã len lỏi mọi phố phường?

 

Ai cũng có một ước muốn chân phương

Không phải một mình đi qua cơn bão tố

À, ta cũng là một trong hằng hà sa số

Của những trái tim đang đơn độc lặng thầm

 

Khi thành phố này tấu lên bản hợp âm

Những tâm hồn đi hoang lại tìm nơi tá túc

Ai cũng muốn hội ngộ cùng hạnh phúc

Nhưng lại chọn cô đơn là chốn hoang hoải để yên bình

 

Góc phòng kia là nơi thổn thức được hồi sinh

Sau những hân hoan, trăm nghìn trò cười khóc

Những gượng cười sau vạn lời trách móc

Ta đã mệt nhoài gắng diễn thật tròn vai

 

Có những nỗi niềm chẳng biết tỏ cùng ai

Vì triệu người ngoài kia cũng đang khắc khoải

Họ chọn giữ riêng mình, lặng im, không nói

Để những người thương yêu chẳng thấy phiền lòng

 

Kìa ai thả nỗi buồn từ góc ban công

Cũng có ai treo cô đơn lên từng ô cửa sổ

Dù vay mượn chút cảm thông nhỏ nhoi của thành phố

Những linh hồn lẻ loi cũng từ chối giãi bày…

Phong Linh