Đi qua mùa hạ là sáng tác mới nhất đánh dấu sự trở lại của Thái Đinh, chàng hoàng tử điển trai của dòng nhạc Indie.

Lấy cảm hứng từ những câu chuyện, từ những cảm xúc rất đỗi chân thực của bản thân, những ca từ, giai điệu trong mỗi bài nhạc của Thái Đinh đã chạm đến trái tim của người nghe từ những điều giản đơn như thế.

“Đi qua mùa hạ được xem là sáng tác có nhiều duyên nợ với mình nhất. Bài hát này đã rong ruổi theo mình từ những ngày còn là cậu sinh viên đại học ngồi xe buýt đến trường cho đến tận bây giờ, lúc mình đã có chỗ đứng nho nhỏ trong lòng người nghe nhạc.”

Bằng việc ra mắt MV cho Đi qua mùa hạ, Thái Đinh muốn rằng khi nhắc đến cái tên Thái Đinh, mọi người không chỉ nhớ đến những bản audio “chỉ tiếng không hình” mà còn có hình dung cụ thể hơn với những câu chuyện anh truyền tải bằng những hình ảnh của các MV đi kèm với những audio ấy.MV bài hát Đi qua mùa hạ

Đồng thời, đây cũng là một trong những nỗ lực đưa âm nhạc của Thái Đinh đến gần hơn với các khán giả.

Đi qua mùa hạ, đi qua cả những mùa ta đã yêu

Mùa hạ qua đi cũng là mùa đôi ta chia xa, còn đâu những ngày nắng ngọt ngào âu yếm mơn mai mái tóc em thơm mềm, còn đâu bầu trời xanh trong văn vắt không một gợn mây.

Còn đâu ráng chiều đỏ rực xuyên qua những cánh hoa mềm mại mỏng manh và còn đâu những chiếc hôn ta đã trao vào mỗi buổi sớm mai. Chỉ còn lại nơi đây những kí ức về khung trời mùa hạ, về mùa ta đã trao nhau những tiếng yêu nồng nàn.

Mùa hạ đang phôi pha

Tình ta cũng phai nhoà

Còn đâu những giấc mơ ấm êm

Những ngày thơ để trái tim trở về.

Mùa hạ nhạt dần nơi đáy mắt người, nhạt dần theo những cơn mưa cuốn trôi dần những kí ức có anh, có em vào miền hư vô. Mùa hạ cứ thế, đến rồi đi, khô khốc, tàn phai tựa như một giấc mộng chóng vánh, ngắn ngủi.

“Với Đi qua mùa hạ mình muốn mọi người thấy được sự bùng cháy, sự oi ả, sự thét gào của một chuyện tình bị bỏ rơi giữa những ngày hạ. Và khi những ngôn từ chẳng đủ để diễn tả cái bức bối ấy thì mình để giai điệu nói thay. Những đoạn chót vót, chông chênh, chới với nhất cũng chính là những gào xé, cắn rứt của những rạn nứt không lời.”

Mùa hạ mà anh yêu nhất chính là mùa hạ có em, mình cùng nhau băng qua con suối nho nhỏ. Mặt trời lên cao ngất, đỏng đảnh, gắt gỏng là thế nhưng vì có em, chút nắng đượm màu này chẳng thể làm anh bỏng rát.

Và rồi, cũng là ngày hạ ấy, ngày hạ phôi pha tình ta, ngày anh không bao giờ muốn quay trở lại. Trái tim anh ngày đó tưởng chừng như đã khô cằn, rỗng tuếch, chẳng thể nào chịu đựng nổi những mất mát, đau đớn như thế nữa.

Đi qua mùa hạ, Đi qua mùa hạ: Mùa nhớ nhung về những dấu yêu nhạt màu
Mỗi ca từ trong bài hát đều vô cùng nhẹ nhàng và lắng đọng

Ngày mình chia tay, anh cứ giữ chặt lấy miền kí ức xưa cũ về mùa hạ mình xa nhau ngập nắng, oi ả. Gom góp hết thảy những khắc khoải, những nhớ nhung, những mảnh kí ức vỡ vụn về em, về đôi ta, đem cất vào một góc nhỏ nơi đáy tim.

Ngày mình chia xa, anh thẫn thờ lê bước chân đi qua từng góc phố, từng con ngõ nhỏ. Lặng ngắm chút ráng chiều còn sót lại nơi phía chân trời, mải miết kiếm tìm một bóng hình thân quen đến mệt nhoài. Thế nhưng dù có lật tung từng ngõ ngách trong thành phố cũng chẳng thể nào tìm lại được ánh mắt người nhìn lại.

Mùa cơn mưa ghé qua, mùa kí ức nhạt nhòa

Những tưởng rằng mùa hạ năm ấy sẽ chẳng thể nào nhạt phai, chẳng thể nào vụt tan dẫu trong một khoảnh khắc ngắn ngủi trong anh. Nhưng rồi khi thu tới, đông ghé ngang, bẵng qua rất nhiều mùa hạ chói chang như thế, những mùa yêu đôi ta có nhau cũng dần phai phôi.

Khép đôi mi buồn khắc sâu

Lặng phía sau những con đường ta

Hôm qua cứ phôi phai nhạt màu

Bàn chân cũng thôi bước giữa ngày buồn trôi rất mau.

Kí ức của chúng ta dần dà rồi cũng trở thành những bại tướng dưới tay năm tháng. Năm tháng dần qua đi, cuốn trôi hết tất thảy những kí ức về mùa hạ vỡ đôi, về những tháng ngày sầu muộn anh chìm trong đơn côi.

Lặng im khép lại đôi bờ mi, lặng thầm bước qua hết thảy những bão giông cuộn trào trong lòng để rồi những hồi ức, những mộng mơ về một ngày nắng tháng ba mình lại có nhau rồi cũng chẳng khiến trái tim anh quặn thắt, rỉ máu mỗi khi bất chợt nhớ về em nữa.

Đi qua mùa hạ, Đi qua mùa hạ: Mùa nhớ nhung về những dấu yêu nhạt màu
Hình ảnh trong MV đầu tiên do Thái Đinh diễn xuất được chăm chút vô cùng tỉ mỉ

Phép màu của thời gian rồi cũng chữa lành những vết thương khắc rất sâu, rồi cũng cứu rỗi anh giữa bốn bề ngập tràn nhớ thương, đợi chờ.

Cũng có những ngày hạ vỡ đôi, nhưng chưa bao giờ cái nắng lại gay gắt đến thế. Vậy mà, hoá ra nỗi đau nào cũng phai đi, điều gì phải đến rồi cũng sẽ đến. Chẳng ngờ rằng, mình đã bước qua mùa hạ năm ấy… Những gì đẹp đẽ nhất, mong sẽ còn mãi âm vang trong những giai điệu của Đi qua mùa hạ.

Vì lặng yên sẽ giết chết con tim

Anh không nói, em cũng lặng thinh, những ngập ngừng, những lời chưa nói thành câu cứ thế khiến chúng ta dần xa nhau. Chẳng còn những trận cãi vã đầy nước mắt, chẳng còn những lời trách cứ nhau, cũng chẳng còn những lời thanh minh, giải thích trong vô vọng.

Đôi khi chúng ta muốn mở lòng mình ra, nói với nhau điều gì đó hơn thế, nhưng chợt nhận ra rằng, mọi hồi đáp trong lòng nhau sẽ mãi chỉ là một sự vô nghĩa. Vậy nên, chúng ta chọn cách im lặng để trốn tránh nỗi đau, trốn tránh những bế tắc dai dẳng mà ta mãi chẳng thể nào kết thúc.

Sao em lại không nói, sao ta lại không nói

Để mùa hạ trôi miên man qua từng đêm vắng

Làm sao cho mưa thôi rơi, để mình ta đơn côi bước qua mùa hạ.

Cả hai đều buông xuôi và mặc nhận đó là giới hạn cuối cùng cả hai chẳng thể cùng nhau bước qua. Và thế là những huyễn tưởng về một tình yêu rộng dài chỉ còn lại những hoài niệm, vỡ tan như bong bóng mùa hạ, mong manh, chớp nhoáng.

Đi qua mùa hạ, Đi qua mùa hạ: Mùa nhớ nhung về những dấu yêu nhạt màu
Những ngày bên em giống như giấc mơ

Để rồi đến khi bừng tỉnh sau giấc mộng mê man, chúng ta đã thật sự bước qua đời nhau, lặng thầm y như cái khoảnh khắc chuyển giao khi thu sang, hạ nhạt màu.

Giá như mùa hạ năm ấy mình chẳng cố chấp, chẳng buông rời đôi tay nhau dễ dàng đến vậy. Giá như ngày ấy anh gạt bỏ tất thảy sự kiêu ngạo đáng chết của mình mà ôm chặt lấy em, chẳng nỡ để em rời xa.

Giá như mùa hạ năm ấy chẳng bỏng rát, chẳng chia lìa đôi ta hai ngả. Giá như đôi mình chẳng lạc mất nhau để rồi tình mình lãng đãng trôi theo mùa hạ, trôi theo cả những cơn mưa về miền miên viễn.

Đi qua mùa hạ, Đi qua mùa hạ: Mùa nhớ nhung về những dấu yêu nhạt màu
Rồi một ngày những giấc mơ cũng sẽ trở thành ký ức…

Tất cả bây giờ đã quá muộn màng, những tan vỡ mình bỏ lại phía sau chẳng thể hàn gắn được nữa, mùa hạ cũng đã rời bỏ ta và tình yêu cũng đã lìa xa ta trong khoảnh khắc không ngờ đến nhất. Cớ sao anh lại cứ mãi đợi chờ, cứ mãi ôm lấy mộng tưởng về một tình yêu mà chính ta đã nhẫn tâm buông bỏ.

Tình yêu dẫu có ngọt ngào, có lấp lánh tựa muôn ngàn vì sao trong đêm ; dẫu có đắng đót, có mệt nhoài, dẫu chỉ nhận về toàn những thương tổn thì những giây phút khi yêu và được yêu vẫn là những phút giây kì diệu nhất thế gian.

Đừng để những bất đồng, lặng im chia cắt chuyện tình đôi ta bởi mùa hạ sẽ đến và trôi qua nhanh như một cái chớp mắt khe khẽ. Và một khi bỏ lỡ, sẽ chẳng có một mùa hạ nào đẹp như thế, nên thơ,chói chang như thế ghé ngang qua đời ta thêm một lần nào nữa.

Hạnh Loan